Nguồn gốc của Tết Trung thu
Tết Trung thu được tổ chức lần đầu tiên vào thời nhà Chu của Trung Quốc cách đây hơn 3.000 năm (mặc dù không được công nhận rộng rãi cho đến khoảng 1.500 năm sau đó vào thời nhà Đường). Đây là dịp lễ hội đặc biệt để tôn vinh mặt trăng, bởi người xưa tin rằng làm như vậy họ sẽ có được một mùa màng bội thu trong năm sau. Những chiếc đèn lồng trang trí có ghi điều ước thường do trẻ em làm và được treo trên cây hoặc trong nhà, thả trôi trên sông hoặc bay cao lên không trung với một ngọn nến nhỏ đặt bên trong khiến (đèn lồng Khổng Minh).
Phong tục cúng tế mặt trăng được lưu truyền từ đó theo như sử sách từ thời Tây Chu (1045 – 770 TCN) ghi lại. Cụm từ “Trung thu” cũng xuất hiện lần đầu tiên trong cuốn Chu lễ được viết ở thời kỳ Chiến Quốc (475 – 221 TCN). Nhưng lúc bấy giờ Tết Trung thu chỉ mang tính thời gian và mùa vụ, chưa phải ngày lễ chính thức.
Đến thời nhà Đường (618 – 907) thì sự tích Tết Trung thu mới bắt đầu phổ biến, với ngày càng nhiều người trong giới thượng lưu bắt đầu ngắm trăng, tổ chức tiệc vào hôm rằm. Đến thời nhà Tống thì ngày 15 tháng 8 âm lịch được chọn thành ngày Tết Trung thu chính thức.
(ST)
Phong tục cúng tế mặt trăng được lưu truyền từ đó theo như sử sách từ thời Tây Chu (1045 – 770 TCN) ghi lại. Cụm từ “Trung thu” cũng xuất hiện lần đầu tiên trong cuốn Chu lễ được viết ở thời kỳ Chiến Quốc (475 – 221 TCN). Nhưng lúc bấy giờ Tết Trung thu chỉ mang tính thời gian và mùa vụ, chưa phải ngày lễ chính thức.
Đến thời nhà Đường (618 – 907) thì sự tích Tết Trung thu mới bắt đầu phổ biến, với ngày càng nhiều người trong giới thượng lưu bắt đầu ngắm trăng, tổ chức tiệc vào hôm rằm. Đến thời nhà Tống thì ngày 15 tháng 8 âm lịch được chọn thành ngày Tết Trung thu chính thức.
(ST)