Danh sách Blog của Tôi

Thứ Hai, 10 tháng 7, 2017

Ôi cuộc sống ...

           CUỘC SỐNG LÀ NHƯ THẾ !
- Sống ở đời, dù bạn tốt đẹp thế nào cũnq không thể nhận hết được sự yêu thương của tất cả.
- Có người hâm mộ, sẽ có người ghét bỏ; có ai đó ganh tị, ắt có kẻ chẳng coi bạn ra gì.
- Cuộc sống là như thế, bạn khônq thể làm hài lòng hết thảy. Đừng vì để vừa lòng người khác mà đánh mất bản chất của mình, vì ai cũnq có nhữnq nguyên tắc và sự tự tôn riêng.
- Chúnq ta qua miệng người khác không phải là con người toàn diện, mà có rất nhiều phiên bản khác nhau, nên chỉ cần làm một bản chính tốt là được.
Bởi người đời:
- Ánh mắt giống nhau nhưng góc nhìn khác nhau
- Miệng giốnq nhau nhưng mỗi người một cách nói
- Trái tim cấu tạo tương đồnq nhưng suy nghĩ lại rất dị biệt.
- Tiền của giống nhau nhưng cách chi tiêu mỗi người một cách.
Cũng là con người nhưng mỗi cá nhân có một cách sống cần tự tin bước đi trên đôi chân của mình.
- Đại bàng khônq có tiếng cổ vũ cũnq vẫn tung cánh bay cao
- Đám cỏ không cần người chăm sóc cũng biết tự vươn mình lớn lên
- Hoa dại trong núi sâu dù khônq ai thưởng thức vẫn tỏa hương thơm ngát.
- Làm việc, không cần người người đều thấu hiểu, chỉ cần dốc lòng hết sức.
- Làm Người, không cần ai ai cũnq yêu mến, chỉ cần thẳng thắn - rộng lượng.
Một đời người thật ra không dài lắm, dù sao mình cũng đã đến đây rồi, thì nên sống cho đẹp một chút vậy.
Sống cần góp nhặt điều hay, chia sẻ những điều có ích khi cần, để cuộc sống ai cũng đọc được những điều ý nghĩa cho cuộc sống nội tâm.
(ST)

Thứ Hai, 5 tháng 6, 2017

hãy nhoẻn miệng cười!

Khi phiền muộn hãy đọc bài này, đọc xong sẽ nhoẻn miệng cười!

Đời người ngắn ngủi, bạn có biết như thế nào là hạnh phúc? Người không cần thật đẹp, chỉ cần có tình yêu thương; người không cần phải thật giàu, chỉ cần cảm thấy ấm áp. Biết thỏa mãn, biết đạm bạc, đó chính là hạnh phúc

Vạn người theo không bằng một người thương; vạn người yêu không bằng một người hiểu. Chuyện tình cảm không ai có lỗi với ai, chỉ có ai không hiểu ai; người cùng với người không có ai rời bỏ ai, chỉ có thể là ai không biết quý trọng ai.
Người không cần thật đẹp, chỉ cần có tình yêu thương; người không cần phải thật giàu, chỉ cần cảm thấy ấm áp.
Biết thỏa mãn, biết đạm bạc, đó chính là hạnh phúc! Trong cuộc đời có một người yêu ta, hiểu ta, bao dung ta, lo lắng cho ta, thì ta chính là người hạnh phúc nhất.
Nếu có một ngày, có một người sẽ đi vào cuộc sống của ta, làm cho ta hiểu được vì sao ta cùng với những người khác đều không có kết quả. Kỳ thực, không có cái gì là không thể buông tay.
Thời gian trôi qua, khi ta nhìn lại, ta sẽ phát hiện, những thứ mà ta tưởng sẽ không thể buông tay, chỉ như là một lực đẩy, giúp ta trưởng thành.
Khi biết rằng mình có thể phấn đấu, thì đừng bỏ cuộc.
Chờ đợi thật khổ sở, nhưng hối hận sẽ càng khổ sở hơn.
Lúc tâm tình không tốt, nhắm mắt lại, tự nói với chính mình, đây chỉ là ảo giác.
Khóc cho mình nghe, cười cho người khác nhìn, đây được gọi là nhân sinh.
Cho dù chính mình không vui vẻ, cũng tuyệt đối không đi quấy nhiễu hạnh phúc của người khác, đây là nguyên tắc.
Những chuyện đã qua thì hãy để cho nó qua đi, nhất định hãy để nó qua đi.
Cho dù đánh mất tất cả, cũng không được đánh mất nụ cười.
Cuộc đời không có điểm dừng, hiện tại luôn là điểm xuất phát.
Bất cứ ở đâu, bất cứ khi nào, không thể bỏ cuộc, chỉ có thể giữ vững ý chí phấn đấu, mới có thể chứng tỏ được sự tồn tại của sinh mệnh.
Cuộc sống mặc dù có khó khăn, nhưng nhất định phải tự mình đứng vững, không được dễ dàng dựa vào người khác. Học cách nhẫn nại, đừng phạm sai lầm của người khác, cũng đừng lấy sai lầm của người khác mà trừng phạt chính mình.
Hôm nay có thể là đại sự, nhưng tới ngày mai sẽ trở thành việc nhỏ; Năm nay sẽ là đại sự nhưng tới sang năm sẽ trở thành chuyện đã qua; kiếp này là đai sự, nhưng đến kiếp sau sẽ thành truyền thuyết. Chúng ta cùng lắm cũng chỉ là người có chuyện xưa mà thôi, cho nên, trong cuộc sống, trong công việc gặp việc không như ý, thì hãy nói với chính bản thân mình rằng: Hôm nay sẽ là quá khứ, ngày mai sẽ là tương lai, một ngày mới lại bắt đầu, cần buông bỏ hết thảy mọi thứ.
Đời người tựa như cây Bồ công anh, nhìn thì như tự do, nhưng thân bất do kỷ. Nhân sinh không có nếu, chỉ có hậu quả cùng kết quả.
Vận mệnh chỉ do mình nắm giữ, người khác không thể nắm được.
Trưởng thành, chính là dùng nụ cười để đối diện với mọi việc.BcKCN8 Khi phiền muộn hãy đọc bài này, đọc xong sẽ nhoẻn miệng cười!
Cái gì là của mình, thì sẽ là của mình. Càng muốn chiếm lấy thì càng dễ dàng mất đi.
 (ST)

Thứ Ba, 23 tháng 5, 2017

Nhớ...



Nhớ buổi chiều vùng cao nguyên lộng gió,

Những ánh hoàng hôn khắc khoải níu chân ta.

Nhớ ánh bình mình biển chào ngày mới

Nhớ những nụ cười trìu mến than thuong .

Những người bạn mới, những cuộc đời mới
Để ta thấy mình vô cùng may mắn và hạnh phúc.
Cảm ơn đời, cảm ơn người...!

Chủ Nhật, 5 tháng 3, 2017

Ngày 8-3...


1. Mùng 8/3 là ngày mà phụ nữ cảm thấy mình là phụ nữ, còn đàn ông cảm thấy mình là đàn ông. Tôi đề nghị nâng cốc chúc cho những ngày còn lại trong năm phụ nữ luôn cảm thấy mình được yêu mến và quí trọng, còn đàn ông – yêu thương và che chở cho phụ nữ!

2. Chị em phụ nữ thấy đấy, đàn ông chúng tôi đâu có tiếc xương sườn của mình để dành cho phụ nữ. Trong ngày mùng 8 tháng 3 này đàn ông chúng tôi muốn nói rằng chúng tôi yêu thương, quí trọng và cúi mình trước phụ nữ. Không chỉ xương sườn mà cả con tim của chúng tôi cũng thuộc về phụ nữ.

Theo M.Anh

Thứ Bảy, 4 tháng 2, 2017

tản mạn...

       Những ngày xuân trôi qua rất nhanh như mới hôm nào. Sang năm mới , Chúc tôi và những người thân yêu luôn được nhiều sức khoẻ - hạnh phúc và may mắn...

 

    Tôi đã có một ngày được tự do , đi chúc Tết và gặp lại bạn bè thật đúng nghĩa . Giải toả nỗi buồn lắng đọng của ngày đầu năm. Về lại làng quê thăm lại những cảnh vật xưa kia. 20 năm thời gian thật quá dài . 20 năm tất cả đã thay đổi ,người còn người mất ...và lòng người cũng đã đổi thay.        
      Không giận khong hờn hay trách cứ điều gì...thắp một nén nhang cho người quá cố...Giờ ngẫm nghĩ và hồi tưởng lại cảm thấy xót xa...Thời gian quả thật đáng sợ vô cùng ?
    Xin hãy chầm chậm trôi...thời gian ơi...Tôi đang giải toả hay tăng thêm nỗi buồn đây?
    Chuyện tình ngày xưa như cơn mưa trong chiều rơi giá buốt tâm hồn,chuyện tình còn đau.Hoang mang chơi vơi ta khóc nhau...
Từng cơn gió vi vu qua hồn gọi réo tên nhau ôi niềm đau,ngàn kiếp đời vẫn không phai ,chuyện ngày xưa đó
(Ta vẫn đi tim chút thương yêu ngày xưa...)

Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2016

an lành...

Giáng Sinh an lành - Hạnh phúc nhé...Lời chúc của LM xin gửi đến các bạn .

Thứ Bảy, 17 tháng 12, 2016

Dấu chấm hỏi ?

              Đời là vạn ngày sầu ...
                                 Buồn quá !
                       

Thứ Ba, 13 tháng 12, 2016

Chết...?

          NGÔN NGỮ VIỆT NAM
             QUẢ LÀ PHONG PHÚ ...
Đang mạnh khỏe mà chết gọi là Mạnh tử.
Chết già gọi là Lão tử.
Người to lớn, dềnh dàng mà chết gọi là Khổng tử,
Chết mà bị dời tới dời lui gọi là Du tử Lê.
Chết ở sông gọi là Giang tử.
Bị lạnh chết gọi Hàn mặc tử
Cung nữ mà chết gọi là tử cung.
Chết trong chùa gọi là Tự Tử.
Chết một cách lãng xẹt gọi là Lãng Tử.
Bị chấy rận cắn chết gọi là Chí Tử.
Điện giật mà chết gọi là Điện tử,
Cha chết gọi là Phụ Tử,
Mẹ chết gọi là Mẫu Tử,
Em chết gọi là Đệ Tử,
Vợ chết gọi là Thê Tử,
Thầy giáo chết gọi là Sư Tử,
Học trò chết gọi là Sĩ Tử
Quân lính chết gọi là Quân Tử,
Bị đánh bầm dập mà chết gọi là Nhừ Tử,
Chết mà bị chặt ra từng khúc gọi là Thái Tử.
Chết trong khi đi toilet gọi là Tiểu Tử.
Bạn còn biết các cách "tử" nào nữa không?
̣̣(ST)

Thứ Hai, 10 tháng 10, 2016

tình nghĩa...

CUỘC LY HÔN SAU 40 NĂM CHUNG SỐNG VÀ BÀI HỌC ĐẮNG LÒNG ....!

Ngày đẹp trời, một cặp vợ chồng khoảng 70 tuổi đến văn phòng luật sư. Họ muốn làm thủ tục ly hôn. Lúc đầu vị luật sư vô cùng ngạc nhiên, nhưng sau khi nói chuyện với đôi vợ chồng già, ông đã hiểu ra câu chuyện…
Hơn 40 năm chung sống, cặp vợ chồng này luôn cãi nhau, suốt cuộc hôn nhân của họ, và dường như chẳng bao giờ đi đến quyết định đúng đắn.
Họ chịu đựng được như vậy đến tận bây giờ là vì những đứa con. Giờ con cái đã lớn, đã có gia đình riêng của chúng, đôi vợ chồng già không còn phải lo lắng điều gì. Họ muốn được tự do sau những năm tháng không hạnh phúc. Cả hai vợ chồng đều đồng ý ly hôn.
Hoàn tất thủ tục ly hôn cho cặp vợ chồng này, với vị luật sư, là điều không hề dễ. Ông thực sự không hiểu vì sao, sau 40 năm chung sống, đến tuổi 70, đôi vợ chồng ấy vẫn muốn ly hôn.
Vừa ký các giấy tờ, người vợ già vừa nói với chồng: "Tôi thực sự yêu ông, nhưng tôi không thể chịu đựng hơn được nữa. Tôi xin lỗi".
"Không sao mà, tôi hiểu…" – Ông chồng già đáp lời.
Nhìn cảnh này, ông luật sư đề nghị được mời hai vợ chồng ăn tối. Người vợ nghĩ: "Sao lại không? Dù ly hôn vẫn sẽ là bạn cơ mà".
Bên bàn ăn, một không khí im lặng đến khó xử.
Món ăn mang ra đầu tiên là gà quay. Ngay lập tức người chồng gắp một miếng đùi gà cho vợ: "Bà ăn đi, đó là món bà thích mà".
Nhìn cảnh này, vị luật sư nghĩ "vẫn còn cơ hội cho họ". Nhưng người vợ đã cau mày đáp lại: "Vấn đề ở đấy đấy. Ông luôn đề cao mình quá và không bao giờ hiểu cảm giác của tôi. Ông không biết tôi ghét đùi gà thế nào à?".
Nhưng người vợ không biết, bao nhiêu năm qua, người chồng luôn cố gắng để làm hài lòng bà. Bà không biết, đùi gà là món yêu thích của ông, cũng như ông không biết, bà chưa bao giờ nghĩ rằng ông hiểu bà. Ông không biết bà ghét đùi gà, mặc dù ông chỉ muốn dành những miếng ngon nhất, những điều tốt nhất cho bà thôi.
Đêm đó cả hai vợ chồng già đều không ngủ được. Sau nhiều giờ trằn trọc, người chồng không thể chịu đựng được nữa, ông biết rằng ông vẫn còn yêu bà và không thể sống thiếu bà. Ông muốn bà quay trở lại. Ông muốn nói lời xin lỗi, muốn nói "tôi yêu bà".
Ông nhấc điện thoại lên và bắt đầu bấm số của bà. Tiếng chuông không ngừng reo, ông càng không ngừng bấm máy.
Đầu bên kia, bà vợ cũng rất buồn. Bà không hiểu điều gì đã xảy ra sau tất cả những năm tháng sống cùng nhau đó. Ông ấy vẫn không hiểu bà. Bà vẫn rất yêu ông nhưng bà không thể chịu đựng cuộc sống như vậy nữa.
Mặc cho chuông điện thoại reo liên hồi, bà không trả lời dẫu biết rằng đó chính là ông. "Nói làm gì nữa khi mọi chuyện đã hết rồi. Mình đòi ly hôn mà, giờ đâm lao phải theo lao, nếu không mất mặt lắm". Bà nghĩ, chuông điện thoại vẫn cứ reo và bà quyết định dứt dây nối ra khỏi điện thoại.
Bà đã không nhớ rằng ông bị đau tim…
Ngày hôm sau, bà nhận được tin ông mất. Như một người mất trí, bà lao thẳng đến căn hộ của ông, nhìn thấy thân thể ông trên chiếc đi văng, tay vẫn giữ chặt điện thoại. Ông bị nhồi máu cơ tim trong khi đang cố gắng gọi cho bà.
Bà đau đớn vô cùng. Một cảm giác mất mát quá lớn bao trùm lên tâm trí.
Bà phải làm rõ tất cả tài sản của ông. Khi bà nhìn vào ngăn kéo, bà thấy một hợp đồng bảo hiểm, được lập từ ngày họ cưới nhau, là của ông làm cho bà.
Kẹp vào trong đó, bà thấy có một mẩu giấy ghi rằng: "Gửi người vợ thân yêu nhất của tôi. Vào lúc bà đọc tờ giấy này, tôi chắc chắn không còn trên cõi đời này nữa. Tôi đã mua bảo hiểm cho bà. Chỉ có 100 đô thôi, nhưng tôi hy vọng nó có thể giúp tôi tiếp tục thực hiện lời hứa của mình khi chúng ta lấy nhau. Tôi đã không thể ở cạnh bà nữa. Tôi muốn số tiền này tiếp tục chăm sóc bà. Đó là cách mà tôi sẽ làm nếu như tôi còn sống. Tôi muốn bà hiểu rằng tôi sẽ luôn luôn ở bên cạnh bà. Yêu bà thật nhiều".
Nước mắt bà tuôn chảy. Bà cảm thấy yêu ông hơn bao giờ hết. Bà muốn nói lời xin lỗi, muốn nói "tôi yêu ông". Nhưng ông đã không thể nghe được nữa.
PS: Khi bạn yêu một ai đó, hãy cho họ biết, vì bạn không lường trước được ngày mai sẽ ra sao. Hãy học cách xây đắp hôn nhân hạnh phúc. Hãy học cách yêu nhau nhiều hơn, vì người bạn yêu thương, chứ không vì bất kỳ điều gì khác.
st

Thứ Sáu, 1 tháng 7, 2016

Thứ Bảy, 18 tháng 6, 2016

giá buốt ?

            Nhưng đêm nay...        
    Gọi tên anh tim nghe...giá buốt...        
    Mới hay mình vẫn yêu người.       
    Ngày xa nhau càng xa mãi mãi...     
    Tình yêu ơi...!!!       
    Biết làm...sao nguôi...?             
       Mưa vẫn rơi... vẫn rơi...!    
                    -------------------
Trưa thật buồn và vắng lặng quá . Tiếng gà gáy xa xa . Một ngày dài buồn lê thê ...  

Thứ Bảy, 9 tháng 4, 2016

Cách sống

 Một từ "Em "...?
   Chỉ thêm một từ “em” mà sao nghe lòng cứ rưng rưng.    Người ấy thật dịu dàng, thật trìu mến, thật đáng yêu.
   Chỉ thiếu một từ “em” mà thấy lòng lạnh tanh, ngao ngán thấy ông chồng thật khô khan, cục mịch.
   Chỉ vì một từ em mà em đã xao lòng. 
   Chỉ thiếu một từ em mà em cảm thấy hụt hẫng, người đâu mà khô như ngói. 
   Cách sống nào cho ta...?

Chủ Nhật, 31 tháng 1, 2016

Tình xuân?

           
   Tôi có chờ đâu, có đợi đâu
   Đem chi xuân lại gợi thêm sầu?
   -Với tôi tất cả như vô nghĩa
   Tất cả không ngoài nghĩa khổ đau!

   Ai đâu trở lại mùa thu trước
   Nhặt lấy cho tôi những lá vàng?
   Với của hoa tươi, muôn cánh rã,
   Về đây, đem chắn nẻo xuân sang!

   Ai biết hồn tôi say mộng ảo
   Ý thu góp lại cản tình xuân?
   Có một người nghèo không biết Tết
   Mang lì chiếc áo độ thu tàn!

   Có đứa trẻ thơ không biết khóc
   Vô tình bỗng nổi tiếng cười ran!
   Chao ôi! Mong nhớ! Ôi, mong nhớ,
   Một cánh chim thu lạc cuối ngàn!
 

                          (Chế Lan Viên)


  Rất hay , xin chia sẻ cùng các bạn nhe !
Chúc các bạn  năm mới nhiều sức khoẻ - hạnh phúc - an khang thịnh vượng ...

Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2015

Giáng sinh đã đến...


Giáng sinh đã đến là ngày kỷ niệm Chúa sinh ra. Không khí đang lạnh giá nhưng ấm áp vì mọi người quây quần bên nhau. Có những nhà chuẩn bị cây thông Noel, hang đá trong nhà, làm không khí vừa nhộn nhịp vừa ấm cúng. Nhưng bên cạnh đó, lại có những em bé mồ côi không được hạnh phúc như bao đứa trẻ khác. Họ không có tiền mua áo ấm, không có nhà để ở, sống vất vưởng ở ngoài đường thật tội nghiệp. Chúa biết hoàn cảnh của họ có phải không?
Xin Chúa giúp họ có chỗ ở, được mọi người quan tâm đến nhiều hơn Chúa nhé! Cho họ được hạnh phúc và cho chúng con tìm được con đường đi chín chắn hơn. Con cám ơn Chúa vì con đã được tâm sự với Chúa về điều này.
- nguồn - thanhlinh.net

Chủ Nhật, 25 tháng 10, 2015

Tiếng đóng cửa


    
   Tôi mới chuyển đến nơi ở mới, cứ gần nửa đêm đang lúc ngủ ngon, tôi bị thức giấc vì tiếng đóng cửa rất mạnh ở lầu trên và tiếng chân lộp cộp rất khó chịu. Nhiều ngày kế tiếp nhau, vẫn tiếng đóng cửa và tiếng dép vào đúng giờ ấy khiến tôi không sao chịu nổi.
   Mẹ tôi khuyên: "Thôi con à, chúng ta mới đến, con đừng vội, kẻo làm mất lòng hàng xóm".
   Tôi đem chuyện ra than thở với mấy người trong xóm. Có người khuyên: "Bà và chị cố gắng chịu đựng tiếng đóng cửa đó một thời gian. Chắc sẽ không lâu đâu..."
   Rồi người ấy nói tiếp: "... Nửa năm trước, người cha bị tai nạn xe qua đời; người mẹ bị ung thư, liệt giường, không đi lại được. Tiếng đóng cửa đó là của người con. Hoàn cảnh khá đáng thương, xin bà và chị thông cảm!”
   Cậu thanh niên này mới chỉ độ 16 tuổi. Tôi tự nhủ: "Trẻ người non dạ, cố chịu đựng thôi".
   Thế nhưng, tiếng đóng cửa vẫn tiếp tục xảy ra. Tôi quyết định lên lầu nhắc nhở.
   Cậu bé mở cửa, hốt hoảng xin lỗi: "Dì thứ lỗi, cháu sẽ cố gắng cẩn thận hơn..."
   Thế nhưng, cứ khi tôi vừa thiu thiu giấc ngủ, tiếng đóng cửa quen thuộc lại vang lên đập vào tai tôi như thách thức.      Mẹ tôi an ủi: "Ráng đi con, có lẽ nó quen rồi! Từ từ mới sửa được..."
    Rồi khoảng một tháng sau, đúng như lời mẹ nói, tiếng đóng cửa đột nhiên biến mất. Tôi nằm trên giường nín thở lắng tai nghe, tiếng khép cửa thật nhỏ, và bước chân nhẹ nhàng cẩn thận.
   Tôi nói với mẹ: "Mẹ nói đúng thật!"
    Nhưng tôi bỗng bất ngờ… khi thấy hai mắt mẹ tôi ngấn lệ.
   Mẹ tôi nghẹn ngào nói: "Mẹ thằng bé trên lầu đã ra đi rồi, tội nghiệp thằng bé, ban ngày đi học, đêm đến quán chạy bàn. Nó cố gắng đi làm thêm để kiếm tiền chạy chữa cho mẹ, nhưng rồi bà ấy vẫn không qua khỏi”.

   Trong tình hàng xóm, tôi sắp xếp thời gian viếng xác người phụ nữ ấy. Cậu bé cúi thấp đầu, tiến đến gần tôi và nói: "Dì! Nhiều lần cháu làm Dì mất ngủ, cháu xin Dì tha lỗi". Rồi cậu nói trong tiếng nấc: "Mẹ cháu mỗi ngày một yếu, nói không được, nghe không rõ, cháu đóng cửa mạnh để mẹ biết cháu đã về, có thế bà mới an tâm ngủ. Nay mẹ cháu không còn nữa, Dì ạ..."
   Nghe câu chuyện, tôi bỗng cảm thấy như bị ù tai, lệ từ hai khóe mắt tôi bỗng tuôn trào ra... Tôi thấy mình quả là vô tâm, thiếu cảm thông với hoàn cảnh của người khác. Cảm thông là tối cần trong các mối quan hệ và lòng khoan dung là quà tặng đáng giá nhất trên đời. 

     

Xin Bạn đừng bao giờ khép lại lòng mình.
Cầu mong cho con người chúng ta luôn hướng đến một nhịp đập trái tim quảng đại, tấm lòng vị tha, nhân ái, vượt qua những suy nghĩ tầm thường, để mặc lấy tâm tình yêu thương

--Sưu tầm --                                 





Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2015

Ngọc Lan và những tình khúc tiếng Pháp



  Một giong ca thật tuyệt , kg gì sánh bằng ... Một thần tượng âm nhạc của tôi. Một giong ca ngọt ngào tràn đầy cảm xúc , đã chia sẻ cho tôi mỗi lúc vui hay buồn . 
   Mời các bạn lắng nghe và cảm nhận nhé...



Thứ Ba, 7 tháng 7, 2015

02 / 05 / 2015

         
    âm nhạc là món ăn tinh thần mỗi lúc tôi vui hay buồn...


Thứ Năm, 2 tháng 7, 2015

Nuối tiếc

  Người đã ra đi về cõi vĩnh hằng , thật bat ngờ cho bao nhiêu người , để lại cho tôi nhiều sự nuối tiếc và nhớ thương ... và hối hận kg nguôi... nước mắt lưng tròng và tự trách mình .  Trời ơi ! phải chi hôm đó tôi qua thăm bà... thì giờ đây tôi kg phải ray rứt trong lòng . Lần cuối cùng gặp bà sau khi xuất viện, bà đã hồi phục , khoẻ mạnh  tôi rất vui mừng ... nhưng ai biết được ngày mai ?
   Nhận tin bà đã mất , lòng tôi bàng hoàng tim nhói đau... nỗi đau này , nỗi ân hận này sẽ theo tôi suốt cả đời...
    Trời ơi ! Buồn quá ...
 

Thứ Ba, 16 tháng 6, 2015

30 năm gặp lại

    Buổi họp lớp diễn ra thật vui tươi và hào hứng . Sau 30 năm gặp lại mọi người ai nấy cũng có sự thay đổi , già đi hẳn lên. có những cái bất ngờ và kg thể ngờ , đã hơn phân nữa bạn kg may mắn trong hôn nhân ...Tại sao vậy ? thật buồn làm sao?
     Món quà lưu niệm chia tay...
       Ra về , một cái gì đó tiếc nuối trong tôi...
    Chúc các bạn mãi luôn vui, khoẻ và hạnh phúc . Lời chúc tận đáy lòng của tôi... 
      
   
   

Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2015

Bài học đắng lòng...

CUỘC LY HÔN SAU 40 NĂM CHUNG SỐNG VÀ BÀI HỌC ĐẮNG LÒNG ....!
    Ngày đẹp trời, một cặp vợ chồng khoảng 70 tuổi đến văn phòng luật sư. Họ muốn làm thủ tục ly hôn. Lúc đầu vị luật sư vô cùng ngạc nhiên, nhưng sau khi nói chuyện với đôi vợ chồng già, ông đã hiểu ra câu chuyện…
     Hơn 40 năm chung sống, cặp vợ chồng này luôn cãi nhau, suốt cuộc hôn nhân của họ, và dường như chẳng bao giờ đi đến quyết định đúng đắn.
    Họ chịu đựng được như vậy đến tận bây giờ là vì những đứa con. Giờ con cái đã lớn, đã có gia đình riêng của chúng, đôi vợ chồng già không còn phải lo lắng điều gì. Họ muốn được tự do sau những năm tháng không hạnh phúc. Cả hai vợ chồng đều đồng ý ly hôn.
    Hoàn tất thủ tục ly hôn cho cặp vợ chồng này, với vị luật sư, là điều không hề dễ. Ông thực sự không hiểu vì sao, sau 40 năm chung sống, đến tuổi 70, đôi vợ chồng ấy vẫn muốn ly hôn.
    Vừa ký các giấy tờ, người vợ già vừa nói với chồng: "Tôi thực sự yêu ông, nhưng tôi không thể chịu đựng hơn được nữa. " Tôi xin lỗi". "Không sao mà, tôi hiểu…" Ông chồng già đáp lời.
    Nhìn cảnh này, ông luật sư đề nghị được mời hai vợ chồng ăn tối. Người vợ nghĩ: "Sao lại không? Dù ly hôn vẫn sẽ là bạn cơ mà".
    Bên bàn ăn, một không khí im lặng đến khó xử.
    Món ăn mang ra đầu tiên là gà quay.   Ngay lập tức người chồng gắp một miếng đùi gà cho vợ: "Bà ăn đi, đó là món bà thích mà".
    Nhìn cảnh này, vị luật sư nghĩ "vẫn còn cơ hội cho họ". Nhưng người vợ đã cau mày đáp lại: "Vấn đề ở đấy đấy. Ông luôn đề cao mình quá và không bao giờ hiểu cảm giác của tôi. Ông không biết tôi ghét đùi gà thế nào à?".
    Nhưng người vợ không biết, bao nhiêu năm qua, người chồng luôn cố gắng để làm hài lòng bà. Bà không biết, đùi gà là món yêu thích của ông, cũng như ông không biết, bà chưa bao giờ nghĩ rằng ông hiểu bà. Ông không biết bà ghét đùi gà, mặc dù ông chỉ muốn dành những miếng ngon nhất, những điều tốt nhất cho bà thôi.
    Đêm đó cả hai vợ chồng già đều không ngủ được. Sau nhiều giờ trằn trọc, người chồng không thể chịu đựng được nữa, ông biết rằng ông vẫn còn yêu bà và không thể sống thiếu bà. Ông muốn bà quay trở lại. Ông muốn nói lời xin lỗi, muốn nói "tôi yêu bà".
    Ông nhấc điện thoại lên và bắt đầu bấm số của bà. Tiếng chuông không ngừng reo, ông càng không ngừng bấm máy.
    Đầu bên kia, bà vợ cũng rất buồn. Bà không hiểu điều gì đã xảy ra sau tất cả những năm tháng sống cùng nhau đó. Ông ấy vẫn không hiểu bà. Bà vẫn rất yêu ông nhưng bà không thể chịu đựng cuộc sống như vậy nữa.
    Mặc cho chuông điện thoại reo liên hồi, bà không trả lời dẫu biết rằng đó chính là ông. "Nói làm gì nữa khi mọi chuyện đã hết rồi. Mình đòi ly hôn mà, giờ đâm lao phải theo lao, nếu không mất mặt lắm".  Bà nghĩ, chuông điện thoại vẫn cứ reo và bà quyết định dứt dây nối ra khỏi điện thoại.
    Bà đã không nhớ rằng ông bị đau tim…
    Ngày hôm sau, bà nhận được tin ông mất. Như một người mất trí, bà lao thẳng đến căn hộ của ông, nhìn thấy thân thể ông trênchiếc đi văng, tay vẫn giữ chặt điện thoại. Ông bị nhồi máu cơ tim trong khi đang cố gắng gọi cho bà.Bà đau đớn vô cùng. Một cảm giác mất mát quá lớn bao trùm lên tâm trí.
    Bà phải làm rõ tất cả tài sản của ông. Khi bà nhìn vào ngăn kéo, bà thấy một hợp đồng bảo hiểm, được lập từ ngày họ cưới nhau, là của ông làm cho bà.
   Kẹp vào trong đó, bà thấy có một mẩu giấy ghi rằng: "Gửi người vợ thân yêu nhất của tôi. Vào lúc bà đọc tờ giấy này, tôi chắc chắn không còn trên cõi đời này nữa. Tôi đã mua bảo hiểm cho bà. Chỉ có 100 đô thôi, nhưng tôi hy vọng nó có thể giúp tôi tiếp tục thực hiện lời hứa của mình khi chúng ta lấy nhau. Tôi đã không thể ở cạnh bà nữa. Tôi muốn số tiền này tiếp tục chăm sóc bà. Đó là cách mà tôi sẽ làm nếu như tôi còn sống. Tôi muốn bà hiểu rằng tôi sẽ luôn luôn ở bên cạnh bà. Yêu bà thật nhiều".
    Nước mắt bà tuôn chảy. Bà cảm thấy yêu ông hơn bao giờ hết. Bà muốn nói lời xin lỗi, muốn nói "tôi yêu ông". Nhưng ông đã không thể nghe được nữa.
    PS: Khi bạn yêu một ai đó, hãy cho họ biết, vì bạn không lường trước được ngày mai sẽ ra sao. Hãy học cách xây đắp hôn nhân hạnh phúc. Hãy học cách yêu nhau nhiều hơn, vì người bạn yêu thương, chứ không vì bất kỳ điều gì khác.
                            (st)

Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2015

Tri kỷ ơi ...!

   
Gửi người tri kỷ 

Tôi đã mệt rồi tri kỷ ơi !
Đã lâu chẳng biết, đến nụ cười
Đôi chân chẳng muốn ,lê từng bước
Quãng đời tăm tối , lại xa xôi.

Tôi chẳng thể nào đi tiếp đâu?
Mệt mỏi chơi vơi ứa lệ sầu.
Năm tao , bảy huyết Người hứa hẹn.
Lòng người thay đổi...biết được đâu ?

Tôi tự bảo mình : Hãy quên đi
Yêu thương xa ấy...giữ làm gì ?
Phố buồn chỉ mình tôi ở lại.
Tha Thiết Chân Thành...Hóa NGU SI...!!!

Tri kỷ đừng buồn...nếu vắng tôi ?
Yêu thương xưa ấy,sẽ nhạt nhòa
Chỉ là hôm nay ,tôi không thể :
Chờ Hoài...Chờ Mãi...biết ngày nao... ???
(ST)

Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2015

Mưa

  2 ngày nay quá nhiều chuyện bực mình , quá nhiều chuyện phiền phức đến với tôi ...buồn , chán kg gì tả nỗi !?
 Mưa đầu mùa mỗi lúc nặng hạt , mưa vẫn rơi bên mái hiên nhà , những hạt mưa cứ lăn tăn nhảy múa kg biết vui buồn là gì. Buồn quá !
   Ngày cuối tuần  của tôi là như thế sao ?
   Người ta nói không sai" đời là bể khổ"mà !
   Sáng nay đi làm lại thêm chuyện bực mình nữa, tức mà không nói nên lời... Tại sao có người vô trách nhiệm và hời hợt đến vậy ...
  Trời ơi là trời, chán ơi là chán...
Ngày đầu tuần của tôi là vậy đó sao....?

Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2015

Hình như...



Hình như có chút vấn vương.
Hình như có chút nhớ thương đến người

Hình như em nhớ nụ cười,
Hình như em nhớ những lời người trao.

Hình như nhớ nét thanh cao,
Hình như nhớ những ngọt ngào yêu thương.

Hình như anh có tình thương
Anh muốn ôm trọn con đường nhân gian

Hình như anh trải gian nan
Để tâm từ trải muôn ngàn người thương.

Sống giản dị, sống vô thường!
Gần người nghèo khổ vạn đường gian truân ?

Anh về cho đẹp mùa xuân
Muôn người chào đón ân cần mến thương.!

        (st)

Thứ Bảy, 14 tháng 2, 2015

Tình yêu muôn thuở...?

 Valentine 's Day

    Ngày valentine , ngày tht ý nghĩa cho nhng ai đang yêu và mơ thy đi là mt màu hng tươi tn . Đã bao mùa trôi qua....tôi vn không quên ...
     
Đúng vy, ngày valentine y đong đy k nim thân thương ,vui có bun có, rt ngt ngào và rt đng cay... cũng có  .   C đến ngày này, ai nây đu mang mt tâm trng khác nhau  .
   Cầu chúc cho mọi người mãi luôn hạnh phúc...



Thứ Bảy, 3 tháng 1, 2015

Nên và không nên ?

       Những ngày đầu năm sau lạnh quá vậy nè. Được nghỉ 4 ngày .
     Điều tôi tâm đắc nhất là được tha hồ  ngủ "nướng" và :
- Không phải "lồm cồm" bò dậy sớm chạy đua với thời gian .
-Không phải tranh thủ "phấn đấu " vượt qua cái cầu đó trước 6h20 .
   Và điều tệ hại hơn là :
-Không phải  "hân hạnh" gặp Sếp ở bãi đậu xe...  ?
-Không phải "vinh dự" đậu xe kế bên Sếp ?
      Một cái hẹn cf với người ấy? Nên hay kg ? 


Chủ Nhật, 14 tháng 12, 2014

Vui cùng noel


1-Ông già Noel và 3 điều ước  
          Chuông cửa reo giữa đêm Giáng Sinh tại một ngôi nhà .Ông già Noel xuất hiện và bảo với chủ nhân:
- Hãy nói 3 điều ước, ta sẽ đáp ứngngay.
    Rất vui mừng và gần như ngay lập tức chủ nhà nói ra mơ ước của mình.
- Một cỗ Rolls-Royce đời 2008, một căn biệt thự có vườn và 1 triệu đô trong tài khoản ngân hàng.
- OK! Nhưng xin hỏi lại một câu: Ngươi được bao nhiêu tuổi rồi?
Chủ nhân hồ hởi đáp.
- Mới 42, thưa ông!
- Vậy à, ngần ấy tuổi mà còn tin ông già Noel có phép thuật ư?...

2-Chỉ có vợ mới thế
     Đó là một đêm Noel thật khủng khiếp. Gió thổi cắt da, tuyết rơi dày đặc… Đường phố vắng tanh.
Bà chủ tiệm bánh chuẩn bị đóng cửa thì một người đàn ông nhỏ bé lách vào. Ông ta mặc áo ấm, áo mưa, khăn choàng, nhưng vẫn bị ướt lóp ngóp.
- Bán cho tôi hai cái bánh.
Bà chủ tiệm ngạc nhiên.
- Chỉ hai cái thôi à?
- Ừ, hai thôi. Một cho tôi và một cho Sherry.
- Sherry là vợ ông à?
Người đàn ông gắt gỏng:
- Chớ cô nói ai? Chẳng lẽ mẹ tôi lại bắt tôi ra đường trong một đêm như thế này à? Chỉ có vợ mới thế!

3-Diệu kế đêm Noel
     Hai ông bà có 02 con trai và gái đã có vợ chồng và ở xa cha mẹ nhiều năm không về thăm
Người đàn ông gọi điện thoại cho con trai trước lễ Giáng sinh
- Cha không muốn phá hỏng ngày vui của con, nhưng cha và mẹ con sắp ly dị. 45 năm khổ sở thế là đủ.
Người con hét toáng lên:
- Cha đang nói gì thế?
- Chúng ta không thể chịu đựng nhau lâu hơn. Con thông báo với em gái con về điều này nhé.
Một lúc sau, anh trai hét lên với em gái trong điện thoại:
- Em biết chuyện gì chưa? Bố mẹ đang chuẩn bị ly dị đấy!
- Em sẽ làm rõ chuyện này.
Cô gái gọi ngay cho bố:
- Bố không được làm chuyện đó. Con và anh sẽ về nhà ngay.
Nói xong, cô gái cúp máy ngay.
Người cha quay về phía vợ và nói:
- Các con của chúng ta đang trở về nhà đón Noel với mình.

4-Giáng sinh của bợm
    Đêm Noel, một ông say xỉn vác cây thông đi lang thang trên phố
Một bà đi đường thấy vậy trách:
- Noel mà ông cũng say xỉn, không về nhà với gia đình!
Người đàn ông tỏ vẻ hối hận và nói:
- Tôi cũng muốn về lắm, nhưng không biết phải làm thế nào để ra khỏi khu rừng này.

5-Ba của con là ông già Noel
    Một hôm đứa con trai nhỏ bất ngờ hỏi:
- Mẹ ơi! Ai là ba con hả mẹ?
Bà mẹ suy nghĩ một chút rồi trả lời:
- Ông già Noel.
- Sao thế được mẹ?
- Ngay cả mẹ cũng chẳng hiểu rõ... đến phát quà rồi đi không một lời giã biệt.

                                                         (st)




Chủ Nhật, 23 tháng 11, 2014

Ý nghĩa các loài hoa.

   Mi loài hoa đu mang màu sc ý nghĩa và v đp khác nhau , to cho cuc sng xung quanh ta thêm tươđp. Theo LM nhn thy hoa nào cũng đp c , thm chí c hoa cmay... Mi các bn cùng cm nhn nhé :


              

Thứ Bảy, 15 tháng 11, 2014

Lỡ làng




Buồn ơi sao còn đến, lòng đã quá sầu đau!
Ai đã đem chuyện xưa. Lời hứa ban đầu, chôn kín vào tim .
Ngày xưa nay còn đâu ?Tình xưa biết tìm đâu?
Thôi đón đưa mà chi, tình đã không thành, còn ước mơ gì ?

Chiều nay ôm thềm cũ, mà thương tiếc ngày qua.
Thôi kiếp sau gặp nhau.
Giờ đã muộn màng, chỉ biết lỡ làng...




   (St)