Maid Ha

Có chút bâng khuâng giữa khoảng trời. Chiều thu thoảng gió lá vàng rơi...

Danh sách Blog của Tôi

Thứ Tư, 26 tháng 6, 2013

Cảm nhận.


Các con vật bé như  chim, mèo, thỏ, sóc, vịt  con hay chó  nhỏ thực dễ thương? Chúng càng đáng yêu hơn khi ta ngắm nhìn chúng bên hoa, với hoa. Công việc bận rộn, nhịp sống hối hả … nhưng còn có  những sắc màu  tươi đẹp làm dịu bớt những căng thẳng của bạn. Xin dừng lại ít phút  ngắm những bức ảnh  này, các bạn sẽ thấy  vui mắt, nhẹ lòng, dễ chịu   với các  con vật xinh  cùng với  vô vàn loài hoa  rất đẹp.
Tôi  yêu cả sắc, hương hoa  
Tôi mang hoa tặng bạn yêu
Hoa của tôi đẹp kém gì hoa của bạn?
Bên hoa tôi thấy mình có duyên hơn?
Tôi mới đăng quang hoa hậu nhí đây
Ai xinh hơn nhỉ?
Tôi là công chúa ếch hoa
Photo by Bob Garas
Hoa thì to  mà  tôi thì bé ( by Megan Lorenz)
Sao mãi lâu mà  nàng chưa đến nhận hoa!
Duyên dáng bên hoa?
Giây phút yên bình cùng hoa
Đến mèo con cũng ngất ngây vì hoa
Sóc lạc giữa rừng hoa
Ô cuộc đời  tươi hồng quá!
Màu hoa thật hài hòa với bộ lông tơ của 2 đứa mình
Photo by Bob Garas
Hồng hoa tô điểm cho  chim xanh
Giấc ngủ  êm ái với loài hoa của tình yêu
(ST)




Người đăng: Mưa hạ vào lúc 17:21 4 nhận xét:
Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên XChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest

Thứ Ba, 18 tháng 6, 2013

...nắm chặt tay em , anh hỡi... !?



      Chàng trai và cô gái yêu nhau từ thời còn đi học. Cho đến khi hai người đều ra trường và đi làm, tình yêu của họ đã kéo dài được vài năm. Nếu nhìn từ bên ngoài, ai cũng thấy cô gái yêu chàng trai nhiều hơn anh yêu cô ấy rất nhiều. Đúng vậy.

      Cô yêu anh sâu đậm và thắm thiết. Dường như cô coi anh là tài sản duy nhất đáng quý trong cuộc đời mình. Thậm chí còn quý hơn cả sinh mạng của bản thân.


        Mỗi buổi sáng, cô đều thức dậy rất sớm mua đồ ăn sáng cho anh. Rồi khi trở về nhà, cô lại hâm nóng đồ ăn thật kỹ, vì sợ anh không ăn được sẽ đau bụng. Sau khi hâm nóng rồi, cô mới nhẹ nhàng gọi anh thức dậy. Còn anh, lúc nào cũng chỉ thức dậy trong cái mơ hồ khi nghe tiếng gọi của cô, vội vàng ăn sáng rồi đi làm. Ai cũng nghĩ rằng cô gái yêu chàng trai say đắm như vậy, vì anh mà làm nhiều như vậy, chàng trai sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Và rồi tình yêu của họ sẽ đi đến đích cuối cùng là một cuộc hôn nhân bền vững. Nhưng chỉ có khi hoạn nạn đến, người ta mới nhận ra đâu là tình yêu đích thực.
       Một ngày kia, khi cô gái đi qua đường mua đồ ăn sáng cho chàng trai đã không may gặp tai nạn. Vì lúc đó, cô sợ anh muộn giờ đi làm, nên đã vội vã băng qua đường mà không để ý. Một chiếc xe ô tô đã đâm vào cô khiến cô bị thương nặng. Cô gái được đưa vào bệnh viện. Ở đó, các bác sĩ cho cô biết cô đã vĩnh viễn mất một cánh tay.


 
   Chàng trai khi nghe tin cô gái gặp nạn phải vào viện, anh đã rất lo lắng. Ngày đầu tiên, anh mang một bó hoa hồng đến thăm cô, khi anh thấy cô nằm trên giường thiếu mất một cánh tay, khi được biết cô vĩnh viễn mất đi một cánh tay anh đã cực kỳ sửng sốt. Trong cái sửng sốt ấy dường như có xen lẫn chút sợ hãi. Rồi kể từ sau ngày hôm đó, những lần anh đến thăm cô trong bệnh viện thưa dần, và cuối cùng là không còn nữa.
     Còn cô gái, ngày ngày vẫn ngóng đợi người yêu vào thăm mình. Trên đầu giường bệnh của cô, vẫn cắm bó hoa hồng mà ngày đầu tiên chàng trai mua tặng khi vào thăm cô. Và rồi trái tim cô cũng dần héo rũ theo năm tháng như những cánh hoa hồng kia. Đó là tình yêu sao? Cô gái đã vì chàng trai mà hi sinh rất nhiều thứ, cho đi rất nhiều thứ, và bây giờ cô phải trả giá bằng chính sinh mạng và cuộc sống của mình. Còn chàng trai, đến một vài lời an ủi, sự quan tâm tối thiểu dành cho cô cũng không có. Cô đã khóc rất nhiều. Cô nhớ tới có một lần hai người cùng xem một bức tranh hoạt hình nước ngoài. Nội dung của bức tranh đó rất cảm động. 


    Giữa một rừng cánh tay của những người đàn ông đang giơ lên, một người con gái cất tiếng hỏi: “Anh có thể ôm một bó hoa đứng chờ em ở trước cổng nhà dưới trời mưa không? Anh có thể nhận ra màu sắc chiếc áo bơi của em trong hàng trăm hàng nghìn người ở bãi biển không? Anh có thể thản nhiên giặt đôi tất cho em trước ánh mắt của bao nhiêu người không? Anh có thể nắm chặt tay em khi có đại nạn đến không?”


     Trong bức tranh hoạt hoạ, rừng cánh tay thưa dần bớt. Cứ sau mỗi câu hỏi, những cánh tay vơi dần. Đến cuối cùng chỉ là một khoảng không trống rỗng. Cô gái cảm thấy trái tim mình đau buốt. Giống như có trăm ngàn mũi kim đang chích vào khiến trái tim cô nhỏ máu. Chỉ vì câu hỏi khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không thôi sao? Một câu hỏi thật giản đơn. Nhưng vì sao lại không ai làm được điều đó? Lẽ nào tình yêu lại nhỏ bé, lại yếu mềm đến thế, không thể vượt qua được một chút gian nan trắc trở, không thể kinh qua được sóng gió cuộc đời ? 


         Có bao nhiêu tình yêu chỉ có cầu vồng rực rỡ mà không có phong ba bão táp? Có bao nhiêu cuộc sống, chỉ có niềm vui mà không có đau khổ? Khi yêu, con người ta có thể nói đến hai từ “mãi mãi”, nhưng đến khi gặp gian nan, thì ai có thể làm được việc nắm chặt tay người mình yêu, nắm chặt lấy tình yêu mà mình đã từng vun đắp?

Bên tai cô gái, vẫn còn văng vẳng câu hỏi...
“Khi đại nạn đến,
anh có thể
nắm chặt tay em không?”


                                                                                                    (st )

Người đăng: Mưa hạ vào lúc 22:21 14 nhận xét:
Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên XChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest

Thứ Tư, 12 tháng 6, 2013

Kỷ niệm khó quên..



       Sáng nay, khởi hành  chuyến tham quan hè  Đàlạt 5 ngày . Tôi đã rút tên khỏi danh sách vì nhiều lý do ." Đi đi chị, không đi uổng lắm, lên đó tha hồ tung tăng bay nhảy, uống cà phê ngắm mưa rơi...nghe Khánh Ly hát nhac TCS , thật là tuyệt vời... , lên đó thư giàn đầu óc sau một năm làm việc mệt nhọc...đi chị nhé !". Giọng nói sao mà mượt mà thế nhỉ? Đúng là độc thân có khác  .
       Đàlạt ,  một thành phố có nhiều tên gọi , thành phố sương mù , thành phố ngàn hoa ,thành phố tình yêu,...Đây cũng chính là một nơi nghỉ mat nổi tiếng với phong cảnh rất đẹp và hữu tình , tiết trời thì se lạnh , một không khí thật tuyệt  ai cũng thích !. 
    

    Tôi cũng đã đi vài lần rồi . Người dân Đàlạt rất chân thật , hiền từ. Được đi dạo dưới làn mưa lất  phất bay, đi ngang qua những gánh hàng rong thưởng thức mùi thơm của khoai lang ,bắp nướng .Đặc biệt là mùi thơm  của khô mực nướng , thơm ơi là thơm ...!Xé từng miếng nhỏ chấm tương ớt bỏ vào miệng xuýt xoa cay ơi là cay ..thì kg gi bằng...!
      Ấn tượng mà tôi nhớ nhất là vào một buổi chiều hôm đó...Sau khi diện một bộ đồ dẹp được mọi người tấm tắc khen ...gương mặt tươi như hoa nở vậy, ung dung xuống phố.
... Chợt thấy có chỗ bán áo len rất đẹp , tôi ghé vào ngay và tha hồ lựa chon . Bất chợt khách mua rất đông .Tôi nghĩ minh nhẹ bóng via hay sao mà  mở hàng thật đắt quá va lòng cảm thấy vui vui.    Tôi còn tư vấn dùm cho họ nữa kìa ...Thật thú vị làm sao !?...
     Đi được một đoạn , tự nhiên lòng cảm  thấy cái gì đó bất an...mắt trái giật lia lịa .Gì vậy ta...Chợt nhớ ..rờ vào túi thì...hỡi ơi ... "kg cánh mà bay."..bay xa mãi tít mù khơi, "cuống theo chiều gió rồi"! ...Cái dt của tôi... ? Trời ơi ! tiếc ơi là tiếc , mới mua mấy ngày nay . Bao nhiêu là hình mới chụp .Thì ra bọn người hồi nảy là bọn chôm chỉa móc túi rồi .Vậy mà tôi cứ tưởng ...Trời ơi là trời...Tức ma kg nói nên lời...Dù sao bọn chúng cũng còn nhân đạo, chừa cho tôi cái thẻ ATM , nếu kg...những ngày còn lại  thê thảm đến dường nào...Gương mặt tươi tắn như hoa giờ đây héo tàn như lá úa mùa thu vậy.
    Đúng là một kỷ niệm khó quên .Giờ nghĩ lại vẫn có một cái gì đó tiếc nuối...Đúng là nỗi buồn kg của riêng ai...




Người đăng: Mưa hạ vào lúc 16:37 12 nhận xét:
Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên XChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest

Thứ Tư, 8 tháng 5, 2013

Lòng tự trọng


                          Bát Mì Của               Lòng Tự Trọng

                                                           
       
Vào một buổi chiều mùa xuân lạnh lẽo, trước cửa quán xuất hiện hai vị khách lạ, có thể đoán là một người cha và một người con. Người cha bị mù, người con trai đi bên cạnh ân cần dìu cha. Cậu con trai trạc mười tám, mười chín tuổi, quần áo đơn giản, lộ rõ vẻ nghèo túng, nhưng từ cậu lại toát lên nét trầm tĩnh của người có học, dường như cậu vẫn đang là một học sinh.

Cậu con trai tiến đến trước mặt tôi. Cậu nói to: “Cho hai bát mì bò!”. Tôi đang định viết hoá đơn, thì cậu ta hướng về phía tôi và xua xua tay. Tôi ngạc nhiên nhìn cậu ta, cậu ta chỉ tay vào bảng giá treo ở trên tường, phía sau lưng tôi, khẽ bảo với tôi rằng chỉ làm một bát mì cho thịt bò, bát kia chỉ cần rắc chút hành là được. Lúc đầu, tôi hơi thắc mắc, nhưng sau đó chợt hiểu ra ngay. Hoá ra, cậu ta gọi to hai bát mì thịt bò như vậy là cố tình để cho người cha nghe thấy, tôi đoán cậu không đủ tiền, nhưng lại không muốn cho cha biết. Tôi cười thông cảm với cậu.

Nhà bếp nhanh nhẹn bê lên ngay hai bát mì nóng hổi. Cậu con trai chuyển bát mì bò đến trước mặt cha, thương yêu chăm sóc: “Cha, có mì rồi, cha ăn đi thôi, cha cẩn thận kẻo nóng đấy ạ!”. Rồi cậu ta tự bưng bát mì nước về phía mình. Người cha không vội ăn ngay, ông cầm đũa dò dẫm đưa qua đưa lại trong bát. Mãi lâu sau, ông mới gắp trúng một miếng thịt, vội vàng bỏ miếng thịt vào bát của người con. “Ăn đi con, con ăn nhiều thêm một chút, ăn no rồi học hành chăm chỉ, sắp thi tốt nghiệp rồi, nếu mà thi đỗ đại học, sau này làm người có ích cho xã hội”.

Người cha nói với giọng hiền từ, đôi mắt tuy mờ đục vô hồn, nhưng trên khuôn mặt sạm nắng, nhăn nheo lại sáng lên nụ cười ấm áp và mãn nguyện. Điều khiến cho tôi ngạc nhiên là người con trai không hề cản trở việc cha gắp thịt cho mình, anh điềm nhiên nhận miếng thịt, rồi anh lặng lẽ gắp miếng thịt đó trả về bát mì của cha.

Cứ lặp đi lặp lại như vậy, dường như thịt trong bát của người cha cứ gắp lại đầy, gắp mãi không hết. “Cái quán này thật tử tế quá, một bát mì mà biết bao nhiêu là thịt”. Ông lão cảm động nói. Đứng bên cạnh họ, tôi chợt thấy tim mình thắt lại, trong bát chỉ có vài mẩu thịt tội nghiệp, quắt queo bằng móng tay, lại mỏng chẳng khác gì xác ve. Người con trai nghe vậy vội vàng tiếp lời cha: “Cha à, cha ăn mau ăn đi, bát của con đầy ắp không biết để vào đâu rồi đây này”. “Ừ, ừ, con ăn nhanh lên, ăn mì bò là bổ dưỡng lắm đấy con ạ”.

Hành động và lời nói của hai cha con đã làm chúng tôi rất xúc động. Chẳng biết từ khi nào, bà chủ cũng đã ra đứng cạnh tôi, lặng lẽ nhìn hai thực khách đặc biệt. Vừa lúc đó, cậu Trương đầu bếp bê lên một đĩa thịt bò thơm phức, bà chủ đưa mắt ra hiệu bảo cậu đặt lên bàn của hai cha con nọ. Cậu con trai ngẩng đầu tròn mắt nhìn một lúc, bàn này chỉ có mỗi hai cha con cậu ngồi, cậu ta vội vàng hỏi lại: “Anh để nhầm bàn rồi thì phải?, chúng tôi không gọi thêm thịt bò.” Bà chủ dịu dàng bước lại chỗ họ: “Không nhầm đâu, hôm nay chúng tôi kỷ niệm ngày mở quán, đĩa thịt này là quà biếu khách hàng”.

Cậu con trai không hỏi gì thêm. Cậu lại gắp thêm vài miếng thịt vào bát người cha, sau đó, bỏ phần còn thừa vào trong một cái túi nhựa.Chúng tôi âm thầm quan sát hai cha con ăn xong, tính tiền, rồi dõi mắt tiễn họ ra khỏi quán. Mãi khi cậu Trương đi thu dọn bát đĩa, chúng tôi bỗng nghe cậu kêu lên khe khẽ. Hoá ra, bát của cậu con trai đè lên mấy tờ tiền giấy xếp gọn, vừa đúng giá tiền được viết trên bảng giá của một cửa hàng.

Ta vẫn gặp trong cuộc đời nhiều người rấtnghèo về vật chất nhưng lại giàu lòng tự trọng. Lòng tự trọng giúp ta có thêm nghị lực để ngẩng cao đầu, vượt qua khó khăn, nghịch cảnh, sống hạnh phúc vì luôn vững tin vào chính mình.

Lòng tự trọng với ánh hào quang chói lọi của nó sẽ trở thành lương tri con người.

                                                    (ST)                          
Người đăng: Mưa hạ vào lúc 21:57 30 nhận xét:
Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên XChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest

Thứ Tư, 1 tháng 5, 2013

Thư giãn


Mời các bạn vào xem   ...



Người đăng: Mưa hạ vào lúc 21:13 Không có nhận xét nào:
Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên XChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest

Thứ Bảy, 30 tháng 3, 2013

???


Suy ngẫm cuối tuần...

"Đừng bao giờ trách móc bất kỳ ai trong cuộc sống của bạn cả!

Vì đơn giản...

Người Tốt sẽ cho bạn Hạnh Phúc...
Người Xấu cho bạn Kinh Nghiệm...

Người Tồi Tệ nhất cho bạn Bài Học...
Và... người Tuyệt Vời Nhất sẽ cho bạn Kỷ Niệm."

“Đừng hứa khi đang... vui !
“Đừng trả lời khi đang... nóng giận !

“Đừng quyết đinh khi đang... buồn !
“Đừng cười khi người khác... không vui !”

”Cái gì mua được bằng tiền, cái đó rẻ.”

”Ba năm học nói, một đời học cách lắng nghe”

”Chặng đường ngàn dặm luôn bắt đầu bằng 1 bước đi”.

”Đừng a tòng ghen ghét ai đó, khi mà họ chẳng có lỗi gì với ta !”
Người đăng: Mưa hạ vào lúc 23:04 27 nhận xét:
Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên XChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest

Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013

Nắng hoàng hôn

.....Ngày ấy chúng ta thật vô tư với những buổi chiều vàng trên đồi cỏ mọc . Anh nghe lòng mình chìm đắm , đôi mắt em long lanh và thật hạnh phúc . Một hạnh phúc vô bờ trong ánh nắng hoàng hôn ...Nhưng có ngờ đâu...?

 
Người đăng: Mưa hạ vào lúc 23:07 36 nhận xét:
Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên XChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest

Thứ Tư, 27 tháng 2, 2013

Ngày định mệnh


     Hôm nay , ngày 27.2 ngày Thầy thuốc Gia đình. Một ngày thật ý nghĩa và cao quý. Ngày trọng đại trong đời và tôi kg bao giờ quên .Tôi rất trân trọng và nhớ mãi hình ảnh người BS thanh cao ấy . Cách đây 6 năm về trước , quả thật nguy hiểm. Tôi suýt mất mạng  vì sự khám bệnh "Tắc trách" của Ê Kiếp trực hôm đó. Thậm chí kg cho tôi nhập viện nữa . Cũng may là đổi ca trực , Trời còn thương  cho tôi gặp một BS rất tài giỏi  Khám và Định bệnh cho tôi...  Chuẩn bị "mổ cấp cứu "gấp, nếu châm trễ sẽ nguy hiểm đến tính mạng... Ối trời ơi ! tôi nghe mà lạnh ngắt cả người ...Lúc đó , bên cạnh tôi lại kg có người thân nào, một cảm giác bất an , lo sợ kg gì tả nỗi .Tôi chỉ còn biết chấp tay cầu nguyện cho tôi được bình an , vượt qua kiếp nạn này . Sống chết gần nhau trong gang  tấc...Chỉ chậm 10 phút  thôi là ...
     Ngày xuất viện , tôi tìm gặp vị Bác sĩ  ấy và nói lời cảm ơn vì đã cứu sống mạng tôi . Một nụ cười rất tươi . Một giong nói nhỏ nhẹ rất dễ thương và cũng thật ấm  áp , đã từ chối nhận quà của tôi và cho là cứu người "là trách nhiện nên làm . Đúng là "lương y như từ mẫu". Hình ảnh  ấy tôi luôn nhớ mãi...
     Thật lòng mà nói tôi rất thích ngành này . Trước đây thi vào ĐHYK chỉ thiếu có 1đ là tôi đã trở thành BS rồi.  Người ta nói kg sai "học tài thi phận " có khác. Đôi lúc ngẫm nghĩ cảm thấy tiếc hùi hụi . Bỗng dưng lại chuyển qua ngành khác . Hay là tôi có duyên với ngành nay cũng nên...Đúng là ý trời !
  
Người đăng: Mưa hạ vào lúc 21:44 4 nhận xét:
Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên XChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest

Thứ Hai, 25 tháng 2, 2013

Chuyện ngày xưa đó...

     Những ngày xuân trôi qua rất mau ... Tôi đã có một ngày được" tự do" , đi chúc tết  và gặp lại bạn bè thật đúng nghĩa .  Giải toả nỗi buồn lắng đọng của ngày đầu năm. Về lại làng quê thăm lại những cảnh vật xưa kia.  20 năm thời gian thật quá dài . 20 năm tất cả đã thay đổi ,người còn người mất ...và lòng người cũng đã đổi thay. Kg giận kg hờn hay trách cứ điều gì...thắp một nén nhang cho người quá cố...Giờ ngẫm nghĩ và hồi tưởng lại cảm thấy xót xa...Thời gian quả thật đáng sợ vô cùng ?
     Xin hãy chầm chậm trôi...thời gian ơi...Tôi đang giải toả hay tăng thêm nỗi buồn đây?
        Chuyện tình ngày xưa , như cơn mưa trong chiều rơi giá buốt tâm hồn,chuyện tình còn đau,hoang mang chơi vơi ta khóc nhau...
      Từng cơn gió vi vu qua hồn gọi réo tên nhau ôi niềm đau,ngàn kiếp đời vẫn không phai ,chuyện ngày xưa đó...
      Lời bài hát mang nhiều tâm trạng , một mối tình đã xa, đã xa...





Người đăng: Mưa hạ vào lúc 21:25 4 nhận xét:
Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên XChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest

Thứ Hai, 11 tháng 2, 2013

Thơ xuân

                                                
                                    Xuân thắm yêu thương khắp mọi miền
                                         Mừng xuân như ý ,vạn niềm tin.
                                        Toàn gia đầy lộc, tròn mơ ước .
                                         Cả họ phát tài, thỏa ý riêng .

                                         Đào ngát hương xa, xuân hạnh ngộ.
                                         Mai tươi sắc tết, sắc đoàn viên.
                                         Chúc xuân thịnh vượng, xuân đầy phúc.
                                         Tài lộc đơm hoa, nở đỏ hiền...
 

                                             Xuân về đâm sắc hoa mai
                                    Hồn thơ ta gởi chen vài cành xuân
                                            Cúc đào cũng hé nhuỵ vàng
                                    Vào xuân năm mới tưng bừng xôn xao
                                             Tâm giao tình bạn đón chào.
                                    Nghe lòng rộn rã đón mừng xuân sang
                                             Nghe lòng như ước mộng vàng .
                                    Như đàn chim én lượn ngang lưng trời.
                                             Ngàn hoa đua nở khắp nơi.
                                    Kết thành đôi bạn tuyệt vời ngày xuân



Người đăng: Mưa hạ vào lúc 23:51 16 nhận xét:
Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên XChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest

Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2013

Tình ngỡ đã phôi pha...



       ... Về ăn Tết tại quê nhà . Thật quá bất ngờ đối với tôi. Thời gian cũng quá lâu  , đã giúp tôi nguôi ngoai .Nay bỗng dưng xuất hiện... ký ức hiện về , một kỷ niệm buồn da diết. Thời gian lúc đó, tôi cũng  vừa tốt nghiệp ra trường . Tương lai đầy hứa hẹn . Nhưng thật trớ trêu khi chúng tôi kg cùng chung chí hướng . Cảm giác đau khổ tột cùng, giờ nghĩ lại cảm thấy sợ... Nên gặp hay kg? Thời gian ơi! Xin hãy cứ trôi...
     Một "nhà thơ" gởi lời từ giã về quê ăn Tết cùng gia đình , kết thúc một chuyến công tác thật tốt đẹp . Cafe tạm biệt, một cái bắt tay thân ái . Những lời chúc tốt lành . "Hẹn chuyến công tác lần sau . Chú ý giữ gìn sức khoẻ !" Một cảm xúc  thoáng qua . Xin cảm ơn , cảm ơn thật nhiều ...một cái gì luyến lưu trong tôi... Phải vậy không ?
                          Có duyên mới thấy nụ cười.
                Không duyên xin hãy làm người mộng mơ
        Ngày Tết gần kề... Cầu chúc tôi có một cái Tết thật vui và thoải mái ...!?

Người đăng: Mưa hạ vào lúc 22:25 4 nhận xét:
Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên XChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest

Thứ Năm, 31 tháng 1, 2013

Vấn vương



      Sáng nay rảnh rỗi , dọn dẹp sách vở , tình cờ đọc lại những bài thơ tình giàu cảm xúc , của một người bạn phương xa...Thời gian nhanh thật , đã mấy năm trôi qua.. .ngỡ tưởng như mới  hôm nào vậy ? Kg biết giờ này cuộc sống thế nào ? Xin cầu chúc  cho Ngườì mãi luôn hạnh phúc ...Đó  cũng chính là lời chúc tận đáy lòng của tôi , của tôi.
              Hoàng hôn, chiều tím hoàng hôn . 
              Nhớ em tôi lại gửi hồn vào thơ.
              Ôm lòng giấu kín mộng mơ. 
              Em ơi ! Sao để thẩn thờ cho tôi ?
    Chiều nay nhặt ánh dương tà.
    Mây mù giăng lối người xa đâu rồi!
    Giờ đây nghe chút bồi hồi.
    Đò ngang lẻ bóng , ta ngồi chơ vơ !
             Người xa bến vắng, chiều thu ấy.
             Có nhớ bò xưa, cỏ úa vàng ?
             Có nhớ đò ngang, bên bến vắng .
            Trời đông nước lạnh ,mãi đợi ai...?
    Đò ấy thu sang thiếu vắng nàng .
    Có người bỏ lỡ chuyến đò ngang .
    Đò ngang đã hẹn, cùng qua bến!.
    Đâu biết rồi sao , lại lỡ làng ?
            Cùng bến đò ngang, ánh chiều vàng
            Cùng người thả mộng, trên đò ngang!.
            Đò ngang đưa người, qua bến mộng .
            Người bước qua đò, mộng vỡ tan...!?

         
Người đăng: Mưa hạ vào lúc 21:24 9 nhận xét:
Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên XChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest

Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013

Bâng khuâng


.
.. Ngẫm nghĩ những chuyện đã qua , 3 năm nhìn lại...một khoảng thời gian kg dài trong cuộc đời một con người , nhưng thật dài nếu nó được tính bằng đơn vị đo cảm xúc.. .Chợt nhớ có ai đó đã từng nói " thời gian là một thời lượng mang tính tương đối, cùng một thời lương nhưng dài ngắn tuỳ trường họp, thời gian vui sẽ ngắn hơn thời gian buồn bã hay nhớ nhung..
    Với tôi có rất nhiều thay đổi , nhiều mất mát trong cuộc sống, nhiều thay đổi trong công việc. Có những cái đã bay đi và có những cái luôn đọng lại...Người ta vẫn thường nói " Cuộc đời sẽ chắc lọc bạn những điều cần nhớ và điều gì cần quên và quan trọng hơn hết là do chính bản thân bạn..."Phải vậy không?
   Tôi nhớ gì ư? Nhiều lắm , nhớ những buổi hoàng hôn chiều thu gió thoảng. Nhớ  lúc đi qua những con đường xào xạc lá vàng rơi...Nhưng tuyệt nhiên trong nỗi nhớ ấy cái gì gì cũng đẹp, cái gì cũng dễ thương, kể cả những nỗi buồn riêng luôn mang dáng dấp của sự lãng mạn...
           Có chút bâng khuâng giữa khoảng trời !
           Chiều thu gió thoảng , lá vàng rơi...
           Chạnh lòng man mác, chiều dĩ vãng .
           Bóng xưa giờ đã tận phương nào?

.

   
Người đăng: Mưa hạ vào lúc 21:53 4 nhận xét:
Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên XChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest

Chủ Nhật, 13 tháng 1, 2013

Chuyện vui



                     BỆNH NGHỀ NGHIỆP

      Hai vợ chồng cùng làm ngành xuất bản sách . Đêm tân hôn của họ thật thơ mộng .
Họ nói với nhau đủ chuyện , từ chuyện yêu đương, gia đình , bè bạn , nghề nghiệp .....

    Anh chồng ôm vợ âu yếm đọc thơ :
            Sách mới cho nên phải đắt tiền . 

 Chị vợ nghe chồng đọc liền ứng khẩu :
           Hôm nay xuất bản lần đầu tiên ,

    Anh chồng bèn  ghì chặt vợ vào lòng mình đọc luôn câu thứ ba :
          Anh còn tái bản nhiều lần nữa ,

   Chị vợ sung sướng đọc câu thơ trong tiếng thở :
          Em để cho anh giữ bản quyền .

  Vài năm sau cô vợ than thở :
          Sách đã cũ rồi phải không anh ?
          Sao nay em thấy anh đọc nhanh ,
          Không còn đọc kỹ như trước nữa ,
          Để sách mơ thêm giấc mộng lành .

  Anh chồng ngâm nga :
          Sách mới người ta thấy phát thèm ,
          Sách mình cũ rích chử lem nhem .
          Gáy thì lỏng lẻo bìa lem luốt
          Đọc tới đọc lui chuyện cũ mèm .

  Cô vợ thanh minh :
          Sách cũ nhưng mà truyện nó hay
          Đọc hoài vẫn thấy được bay bay ,
          Đọc hết kiểu này sang kiểu khác .
          Nếu mà khám phá sẽ thấy hay .

  Anh chồng lầu bầu :
          Đọc tới đọc lui mấy năm rồi ,
          Cái bìa sao giống giấy gói xôi ,
          Nội dung từng chử thuộc như cháo.
          Nhìn vào tên sách nuốt không trôi .

   Anh hàng xóm thuộc loại mê sách , nghe thế bèn lẩm bẩm :
          Sách cũ nhưng mà tui chưa xem ,
          Nhìn anh đọc miết cũng thấy thèm .
          Cũng tính hôm nào qua đọc lén ,
          Liệu có trang nào anh bỏ quên ?   
   Liệu anh hàng xóm có dám "đọc" kg nhi?...
Người đăng: Mưa hạ vào lúc 09:57 18 nhận xét:
Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên XChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest

Tình bạn

Ai cũng cần có tình bạn...Mời các bạn vào xem 


Người đăng: Mưa hạ vào lúc 08:39 4 nhận xét:
Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên XChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest

Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013

Câu chuyện tình


         “Câu chuyện của Trân và Philippe, hai người bạn bị câm điếc, mà tôi sẽ kể với các bạn sau đây là một câu chuyện tình, một câu chuyện có thật giống như cổ tích”, 

     Đó cũng là phần mở đầu của tác giả có cái tên cực lạ Olivier Buom Bay. 
  
      * TẬP I  
      Hồ Thụy Huyền Trân là một thiếu nữ Việt Nam 22 tuổi, cô thật đẹp với mái tóc đen dài và đôi mắt hiền dịu. Cô sống cùng cha mẹ tại thị xã Ngã Bảy (Phụng Hiệp), cách phía Nam Cần Thơ ba mươi kilômét. Cô quyến rũ, duyên dáng, thông minh nhưng lại bị tật nguyền bẩm sinh: cô bị câm điếc từ khi mới lọt lòng mẹ.
      Cuộc sống của cô không hề bất hạnh bởi cha mẹ luôn dành cho cô tất cả tình yêu thương mà cô cần. Cô cũng không phải lo lắng gì về đời sống vật chất bởi gia đình cô không phải chịu cảnh bần hàn. Cha cô, ông Hoàng là chủ doanh nghiệp, ông điều hành một công ty sản xuất vật liệu xây dựng.  
       Trân hạnh phúc, nhưng cô lại cảm thấy cô đơn về mặt tình cảm. Cô mơ ước gặp được chàng hoàng tử quyến rũ, người sẽ mang lại một niềm hy vọng mới cho cuộc sống của cô. Trái tim cô đơn của cô tìm kiếm một con tim khác để yêu thương. 
       Trước khi cưới nhau, con người ta cần phải yêu nhau, và trước khi yêu nhau họ cần phải biết nhau và vậy là trước hết cần phải gặp được nhau. Chính sự tình cờ làm nên các cuộc gặp gỡ. Khi hai bạn trẻ gặp nhau rồi đem lòng yêu nhau, ta có thể nói rằng đó là một sự tình cờ . Webcam tình yêu
         Giống như nhiều thiếu nữ ở tuổi cô, Trân thường dùng Internet để giải trí. Một lần, khi truy cập mạng cô phát hiện ra một địa chỉ dành cho những người câm điếc trên thế giới. Cô vào địa chỉ ấy để tìm một thanh niên cùng độ tuổi với mình, với mong muốn được làm quen và có một người bạn tốt để có thể trò chuyện với nhau qua

webcam. 
          Trong khi tìm kiếm, cô gặp một chàng trai người Pháp cũng bị câm điếc giống mình, chàng trai này sống cách cô hơn 10.000 km. Anh tên là Philippe. Anh là người Pháp và hiện đang sống tại thành phố Mans, phía Tây nước Pháp. 26 tuổi và vẫn còn độc thân, anh là nhân viên trông coi cửa hàng trong một trung tâm thương mại. Philippe rất ngạc nhiên và hạnh phúc khi được gặp cô gái Việt Nam này qua mạng, một cô gái rất khác so với phụ nữ  Pháp.Banđầu giữa hai người là mối quan hệ bạn bè xã giao, họ trò chuyện cùng nhau qua webcam trong nhiều tuần liền. Vì không thể nói như đa số mọi người nên họ dùng ngôn ngữ dấu hiệu, tức là trò chuyện thông qua các cử chỉ của bàn tay .Cùng với thời gian, mối quan hệ giữa Trân và Philippe tiến triển, mối quen biết sơ sơ biến thành tình bạn, rồi tình bạn trở thành tình yêu...Balzac đã từng nói, “Tình yêu là một ngọn gió huyền bí và mạnh mẽ nhưng ta lại chẳng biết nó từ đâu thổi tới”.  
       Hai người tiếp tục gặp nhau từ xa qua màn hình máy tính và trò chuyện cùng nhau mỗi ngày. Hàng nghìn kilômét ngăn cách họ như không còn tồn tại, khoảng cách như được rút ngắn nhờ sức mạnh kỳ lạ của tình yêu và định luật vạn vật hấp dẫn. Quả là vị thần tình yêu bắn mũi tên của mình vào ai và khi nào tùy thích! Một tình huống mới lạ kỳ làm sao! Một thiếu nữ Việt Nam và một chàng trai người Pháp đem lòng yêu nhau nhờ chiếc webcam! Họ chỉ thấy nhau qua khung màn hình máy tính nhỏ bé, nhưng từng ấy cũng đủ để tình yêu của họ nảy nở. Tháng ngày trôi đi, tình yêu ấy không phai nhạt mà ngược lại, mong muốn được hiểu nhau rõ hơn càng tăng lên trong họ.
     Một ngày, Trân cho mẹ cô hay rằng cô đã gặp một chàng trai qua Internet. Cô phải thuyết phục bà mẹ rằng anh chàng Philippe này có tình cảm sâu nặng với mình. Trân giải thích cho cha mẹ rằng cô muốn thật sự gặp chàng tình nhân yêu quý này, người cũng bị câm điếc giốngcô nhưng sống ở nửa kia của Trái đất, ở một nơi rất xa, tại nước Pháp! Đối với hai bạn trẻ, máy tính và khung màn hình nhỏ bé không đủ để thỏa mãn mong muốn hiểu nhau của họ. Họ muốn bước qua thế giới ảo, tuy thật tiện dụng nhưng chỉ là nhân tạo để tới với thế giới thực nơi mọi thứ thật hơn.  
    * TẬP 2 
      Chàng trai khuyết tật một mình đến Việt Nam
     Philippe bắt đầu để dành tiền và mua một vé máy bay từ Paris tới thành phố HCM. Anh lên đường chỉ có một mình dù bị tật nguyền, anh tự xoay xở và tới sân bay Tân Sơn Nhất vào tháng 10/2008. Trân cùng cha mẹ tới đón anh. Philippe qua khu vực kiểm soát hải quan rồi tiếp tục bước qua cánh cửa cuối cùng của sảnh đến sân bay, và anh nhận ra Trân ngay giữa đám đông chen chúc.
     Cả hai cùng bật khóc, như hai vì sao lạc nhau tìm lại được nhau vào buổi bình minh, họ nhẹ nhàng ôm lấy nhau, siết chặt vòng tay. Đây là lần đầu tiên họ thực sự gặp nhau, bên ngoài màn hình máy tính của họ! Sau 12 tháng chờ đợi và hy vọng, sau một thời gian dài đến vậy, giấc mơ đã trở thành hiện thực, cyberlove của họ đã hiển hiện: cuối cùng hai người bạn trẻ đã có thể gặp mặt nhau. Họ đã yêu nhau qua màn hình máy tính. Giờ đây trong đời thực, họ không hề thất vọng, họ vẫn luôn yêu nhau nhường ấy. Chẳng hề có điều bất ngờ ngoài ý muốn nào đối với anh cũng như với cô.
      Philippe cùng Trân bước lên chiếc ôtô của gia đình cô chạy thẳng hướng đồng bằng châu thổ. Philippe lần đầu tiên khám phá Việt Nam. Mọi thứ đều mới mẻ với anh. Đây thực sự là một cú sốc hạnh phúc! Anh mê đi trước đất nước và nền văn hóa này, và đặc biệt là trước người dân ở đây.
      Philippe vui thích khám phá ra biết bao kênh rạch rợp bóng cây tạo thành một mạng lưới đường thủy nơi hàng nghìn con thuyền chất đầy hàng hóa tấp nập qua lại. Cha mẹ Trân đã mời Philippe tới nghỉ một tuần tại nhà họ ở gần Cần Thơ. Ngôi nhà nằm ngay bên bờ sông. Từ phòng Philippe nhìn ra quang cảnh thật đẹp. Suốt một tuần, Trân cùng Philippe dạo chơi trên chiếc xe máy Nhật của cô. Mỗi ngày lại là một niềm đắm say đối với đôi tình nhân trẻ chỉ giao tiếp bằng tay. Nếu không biết thứ ngôn ngữ đặc biệt dành cho những người bị câm điếc này bạn sẽ không thể hiểu được họ.
       Để nói chuyện với cha mẹ mình, Trân nhìn miệng cha mẹ để hiểu những gì họ nói. Đôi khi mẹ cô viết vài lời lên một tờ giấy. Cha mẹ Trân tiếp đón chàng trai trẻ người Pháp bằng tấm lòng nồng nhiệt và họ đã nghĩ tới một đám cưới cho cô con gái đang rất hạnh phúc và vui sướng trong vòng tay anh chàng Philippe này.
       Sau một thời gian suy nghĩ, Philippe và Trân báo tin họ đồng ý cưới vào năm 2009. Sau một tuần hạnh phúc bên nhau, giờ chia tay đã đến. Philippe trở về Pháp để lại Trân rưng rưng nước mắt tại sân bay. Những thủ tục hành chính và pháp lý cho đám cưới bắt đầu được thực hiện vào mùa đông năm 2008. Một cô gái Việt Nam cưới một chàng trai Pháp là chuyện hoàn toàn có thể nhưng cần phải có thời gian để tập hợp tất cả những giấy tờ cần thiết theo quy định của hai Chính phủ. Tới tháng 7/2009 họ mới có thể làm đám cưới. 

Trân và Philippe trong ngày trọng đại của cuộc đời.

    Đám cưới dưới mưa, đám cưới hạnh phúc
       Có một câu ngạn ngữ Pháp nói rằng nếu trời mưa vào ngày hôn lễ, cô dâu chú rể sẽ được hạnh phúc. Ngày 20/7/2009, tại Cần Thơ, trời mưa rất to, nước như trút xuống từ bầu trời phủ kín mây. Bầu trời toàn một màu xám xịt chỉ trừ trong trái tim đôi vợ chồng trẻ, họ mặc quần áo cổ truyền của người Việt Nam với màu sắc rực rỡ: màu xanh lam cho chú rể còn màu vàng cho cô dâu.

       Ngay từ sáng sớm, đoàn đón dâu bên gia đình Philippe đã tập trung trong sân một khách sạn tại Cần Thơ. Trong số các thành viên gia đình, có mẹ anh, Sylvie, đây cũng là lần đầu tiên bà tới Việt Nam, người bạn của bà Gil cùng con trai ông. Chị gái Philippe tên là Adèle, cô cũng bị câm điếc giống em trai mình. Cô thực sự rất mong muốn tới Việt Nam dự lễ cưới. Chồng cô tên Claude, anh là người thuộc quần đảo Antilles và trông rất giống Ronaldo. Tại chợ Cần Thơ, nhiều bạn trẻ Việt Nam tới thật gần để nhìn anh chàng ngoại quốc này với ánh mắt như muốn nói: “Anh có phải Ronaldo không?” Từ Cần Thơ tới nhà cô dâu mất nửa tiếng đi ôtô. Những thành viên trong gia đình chú rể đã tới thị xã Ngã Bảy. Họ mang tới nhiều đồ lễ trên những chiếc mâm trang trí sặc sỡ, theo đúng truyền thống Việt Nam. Trên ngưỡng cửa gia đình, cô dâu xinh tươi trong chiếc áo dài vàng được cha mẹ, người thân vây quanh, và hơn 500 khách mời đã tới chật kín phòng ăn lớn nơi sẽ diễn ra bữa tiệc cưới.
        Đôi bạn trẻ đã nên duyên chồng vợ trong sự chứng kiến của gia đình, họ hàng... (Ảnh gia đình cung cấp)
        Sau khi đã đứng suốt để chờ đợi, họ chào đón chú rể, theo đúng nghi lễ xa xưa của người Việt Nam. Mọi phong tục đều được tuân thủ. Gia đình chú rể trao những mâm lễ vật cho các thành viên gia đình cô dâu. Lễ cưới cũng diễn ra theo truyền thống của Việt Nam: thắp hương trước bàn thờ tổ tiên gia đình cô dâu, lễ vật, hai gia đình có vài lời, trao nhẫn cưới, rồi đến thời điểm xúc động của đám cưới. Sau đó, Trân và Philippe mời mỗi khách dự đám cưới một ly "vodka Hà Nội" nhỏ.
       Bên ngoài nhà hàng, mưa tiếp tục rơi, mưa to tới mức một tấm bạt che đầy nước đã đổ sụp xuống... Nó khiến mọi người sợ hãi chứ không gây thiệt hại gì. Trời mưa nhưng Mặt Trời thì lại nằm trong tim tất cả mọi người vào ngày hôm ấy. Đôi vợ chồng trẻ nhìn nhau và họ ra dấu bằng tay: yêu nhau mãi mãi!
                                                                  ******
 
          Olivier Buom Bay tên thật là Olivier Page. Anh là Tổng Biên tập của cuốn cẩm nang du lịch Le guide du routard Vietnam. Olivier Page năm nào cũng qua Việt Nam vài lần để cập nhật thông tin cho cuốn sách và cả để đi du lịch. Anh lấy bút danh là Olivier Buom Bay, vì như anh nói, anh giống con bướm cứ lang thang mãi hoài.




Tác giả Olivier Buom Bay


Lần trở lại Việt Nam vào cuối tháng 7 vừa rồi đặc biệt hơn vì anh là nhân chứng của một đám cưới giữa một chàng trai Pháp bị câm điếc và một cô gái Việt không nghe, không nói được. 
                                                                                                     Oliver Buom Bay

                                                           
                                  
  

Người đăng: Mưa hạ vào lúc 13:56 8 nhận xét:
Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên XChia sẻ lên FacebookChia sẻ lên Pinterest
Bài đăng mới hơn Bài đăng cũ hơn Trang chủ
Đăng ký: Bài đăng (Atom)

LM24

LM24

ml23

ml23

lm 23

lm 23

n21

n21

n20

n20

Lưu trữ Blog

  • ▼  2025 (1)
    • ▼  tháng 5 (1)
      • LY KEM TRONG MƯA
  • ►  2024 (5)
    • ►  tháng 9 (2)
    • ►  tháng 1 (3)
  • ►  2023 (29)
    • ►  tháng 12 (7)
    • ►  tháng 11 (10)
    • ►  tháng 10 (2)
    • ►  tháng 9 (1)
    • ►  tháng 7 (2)
    • ►  tháng 5 (3)
    • ►  tháng 3 (2)
    • ►  tháng 1 (2)
  • ►  2022 (13)
    • ►  tháng 12 (1)
    • ►  tháng 11 (2)
    • ►  tháng 9 (1)
    • ►  tháng 8 (2)
    • ►  tháng 7 (2)
    • ►  tháng 4 (2)
    • ►  tháng 3 (1)
    • ►  tháng 1 (2)
  • ►  2021 (7)
    • ►  tháng 12 (2)
    • ►  tháng 11 (2)
    • ►  tháng 8 (1)
    • ►  tháng 5 (2)
  • ►  2020 (5)
    • ►  tháng 12 (1)
    • ►  tháng 7 (1)
    • ►  tháng 4 (1)
    • ►  tháng 3 (1)
    • ►  tháng 1 (1)
  • ►  2019 (2)
    • ►  tháng 12 (1)
    • ►  tháng 4 (1)
  • ►  2018 (4)
    • ►  tháng 12 (1)
    • ►  tháng 11 (1)
    • ►  tháng 7 (1)
    • ►  tháng 5 (1)
  • ►  2017 (7)
    • ►  tháng 12 (1)
    • ►  tháng 9 (1)
    • ►  tháng 7 (1)
    • ►  tháng 6 (1)
    • ►  tháng 5 (1)
    • ►  tháng 3 (1)
    • ►  tháng 2 (1)
  • ►  2016 (9)
    • ►  tháng 12 (4)
    • ►  tháng 10 (1)
    • ►  tháng 7 (1)
    • ►  tháng 6 (1)
    • ►  tháng 4 (1)
    • ►  tháng 1 (1)
  • ►  2015 (13)
    • ►  tháng 12 (1)
    • ►  tháng 10 (1)
    • ►  tháng 9 (1)
    • ►  tháng 7 (3)
    • ►  tháng 6 (1)
    • ►  tháng 5 (1)
    • ►  tháng 4 (2)
    • ►  tháng 3 (1)
    • ►  tháng 2 (1)
    • ►  tháng 1 (1)
  • ►  2014 (21)
    • ►  tháng 12 (1)
    • ►  tháng 11 (2)
    • ►  tháng 10 (1)
    • ►  tháng 9 (1)
    • ►  tháng 8 (2)
    • ►  tháng 7 (1)
    • ►  tháng 6 (2)
    • ►  tháng 5 (2)
    • ►  tháng 4 (2)
    • ►  tháng 3 (1)
    • ►  tháng 2 (4)
    • ►  tháng 1 (2)
  • ►  2013 (25)
    • ►  tháng 12 (1)
    • ►  tháng 10 (2)
    • ►  tháng 9 (2)
    • ►  tháng 8 (1)
    • ►  tháng 7 (3)
    • ►  tháng 6 (3)
    • ►  tháng 5 (2)
    • ►  tháng 3 (2)
    • ►  tháng 2 (4)
    • ►  tháng 1 (5)
  • ►  2012 (3)
    • ►  tháng 12 (3)

LM 20

LM 20

lm to Hv 19

lm to Hv 19

lm 718

lm 718

lm18

lm18

lm 17

lm 17

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Mưa hạ
Xem hồ sơ hoàn chỉnh của tôi

Đồng hồ lịch hoa hồng

lm16

lm16

Người theo dõi

lm 14

lm 14

Ho Chi Minh

Số người đang xem

Lời bình gần đây

hinh 2015

hinh 2015

Tổng số lượt xem trang

lm 13

lm 13

Bài đăng gần đây

  • Nắng hoàng hôn
    .....Ngày ấy chúng ta thật vô tư với những buổi chiều vàng trên đồi cỏ mọc . Anh nghe lòng mình chìm đắm , đôi mắt em long lanh và thật h...
  • Giá lạnh đêm đông
                             Trời cuối thu rồi , tình ở đâu?                          Có  nghe trong gió , mắt ai sầu !      ...
  • ???
    Suy ngẫm cuối tuần... "Đừng bao giờ trách móc bất kỳ ai trong cuộc sống của bạn cả! Vì đơn giản... Người T...
  • Lòng tự trọng
                                Bát Mì Của               Lòng Tự Trọng                                                             ...
  • Không giữ nổi..,
               Ai đã ăn cắp nỏ thần của An DươngVương?               Trong giờ Lịch Sử, kiểm tra bài cũ, C ô  giáo gọi Tèo lên bảng...
  • Nhà mới Le My
           Xin mời    Nhà mới của Le My.X in mời các bạn vào thăm nhà Le My nhé! Chúc các bạn vui,khoẻ,ngập tràn tình yêu thương bê...
  • LY KEM TRONG MƯA
     THÈM MỘT LY KEM, TRỜI ĐỔ MƯA...THÔI Ở NHÀ THÔI.
  • Hoài niệm...
    Đừng mãi hoài niệm về  những thứ đã qua.       Quá khứ đi qua, tựa như một giấc mơ thật dài. Đó là khoảnh khắc ai đó bước ra khỏi cuộc đờ...
  • Tình mẹ bao la....
    " Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ Mây trời l...
  • Ý nghĩa các loài hoa.
        M ỗ i loài hoa đ ề u mang màu s ắ c ý nghĩa và v ẻ  đ ẹ p khác nhau , t ạ o cho cu ộ c s ố ng xung quanh ta thêm t ươ i  đ ẹ p. Theo LM ...
Chủ đề Hình mờ. Hình ảnh chủ đề của borchee. Được tạo bởi Blogger.