Phải
làm sao đây…đây…???
Danh sách Blog của Tôi
Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013
Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2013
Hạnh phúc bất tận...
Hạnh
phúc
là gì…?
Hạnh phúc đôi khi xuất hiện ở những điều giản dị đến bất ngờ, gần gũi và mộc mạc đến nỗi rất dễ chạm vào nó...
1. Nếu một người nói rằng "Tôi không có hạnh phúc" thì chính xác là người đó sẽ không bao giờ có hạnh phúc, dù người ấy có những cái mà người khác luôn mong mỏi. Còn khi bạn hỏi một người sống trong cảnh nghèo khó rằng họ có hạnh phúc không mà họ trả lời rằng "Lúc nào tôi cũng thấy hạnh phúc" thì thật sự là họ đã được hạnh phúc.
2. Như vậy, hạnh phúc đơn giản là khi bạn chịu nhìn nhậnhạnh phúc bên mình. Hạnh phúc không hiện hữu trong bóng hình quá khứ hay niềm mong mỏi nơi tương lại, hạnh phúc là hạnh phúc trong thực tại nếu bạn biết nắm bắt nó ngày hôm nay.
là gì…?
Hạnh phúc đôi khi xuất hiện ở những điều giản dị đến bất ngờ, gần gũi và mộc mạc đến nỗi rất dễ chạm vào nó...
1. Nếu một người nói rằng "Tôi không có hạnh phúc" thì chính xác là người đó sẽ không bao giờ có hạnh phúc, dù người ấy có những cái mà người khác luôn mong mỏi. Còn khi bạn hỏi một người sống trong cảnh nghèo khó rằng họ có hạnh phúc không mà họ trả lời rằng "Lúc nào tôi cũng thấy hạnh phúc" thì thật sự là họ đã được hạnh phúc.
2. Như vậy, hạnh phúc đơn giản là khi bạn chịu nhìn nhậnhạnh phúc bên mình. Hạnh phúc không hiện hữu trong bóng hình quá khứ hay niềm mong mỏi nơi tương lại, hạnh phúc là hạnh phúc trong thực tại nếu bạn biết nắm bắt nó ngày hôm nay.
3. Hạnh phúc đôi khi xuất hiện ở những điều giản dị đến bất ngờ, gần gũi và mộc mạc đến nỗi rất dễ chạm vào nó, nhưng đôi khi ta lại chạy theo những thứ quá xa vời mà để tuột lại hạnh phúc của riêng mình ở phía sau, và mãi mãi không lấy lại được..
4. Hạnh phúc không phải là khi ta có nhiều, thật nhiều bạn. Hạnh phúc là khi ta chỉ có 2,3 người bạn, nhưng là những người bạn thật sự sâu sắc với mình. Đó là những người cùng cười khi bạn vui và lau nước mắt khi bạn khóc, là người nắm tay bạn kéo lên khi bạn gục ngã.
4. Hạnh phúc không phải là khi ta có nhiều, thật nhiều bạn. Hạnh phúc là khi ta chỉ có 2,3 người bạn, nhưng là những người bạn thật sự sâu sắc với mình. Đó là những người cùng cười khi bạn vui và lau nước mắt khi bạn khóc, là người nắm tay bạn kéo lên khi bạn gục ngã.
5. Hạnh phúc là mỗi buổi sáng uể oải trên giường, vươn vai thức dậy, để biết rằng mình có một mái ấm và còn khoẻ mạnh để đón nhận những tia nắng sớm.
6. Hạnh phúc là khi bắt đầu một ngày mới với những kế hoạch trong ngày, là không tiếc nuối ngày hôm qua và không lo lắng cho tương lai ngày hôm sau, là khi bạn sống hết mìnhcho ngày hôm nay.
7. Hạnh phúc là khi nhìn những đứa trẻ trong xóm nô đùa và bị mắng khi đá banh làm vỡ cửa kính của bà hàng xóm. Hạnh phúc là khi nhìn trẻ con cười và học từ tiếng cười hạnh phúc vô tư của chúng.
8. Hạnh phúc là những ngày chủ nhật xuống bếp cùng mẹ làm bữa cơm cho gia đình, sau một tuần bận rộn không được quây quần bên bàn ăn. Hạnh phúc là khi những người thân yêu trong gia đình ta đang hạnh phúc.
9. Hạnh phúc là khi nhận được một ánh mắt đặc biệt nào đó dành cho mình, là khi mình cảm nhận trái tim đã bắt đầu biết rung động. Hạnh phúc khi biết yêu và được yêu một cách chân tình.
10. Hạnh phúc là khi cười bên bạn bè đến mức.. đau cả miệng, là khi ôm một người bạn thân ở sân bay mà không cần nghĩ phải bỏ tay ra lúc nào mới là lịch sự, là khi sóng mũi cay cay khi người bạn cách ta nửa vòng trái đất đang thủ thỉ bên điện thoại rằng "Nhớ ấy quá..!"
11. Hạnh phúc là khi biết rằng có ai đó đang nghĩ tới mình, có ai đó đang nhớ đến mình, ai đó muốn dành cho mình những sự quan tâm chân thành.
12. Hạnh phúc khi ngồi bên cửa sổ nhìn mưa rơi tí tách
xuống đường. Hạnh phúc khi tắt hết đèn trong phòng và lắng nghe ca từ trong bản nhạc mà mình rất thích.
13. Hạnh phúc khi nhắn tin vớ vẩn với bạn bè vào đêm khuya.Cuối cùng, hạnh phúc là khi bạn đang ngồi trên máy tính và nhìn thấy được những dòng này, có nghĩa là bạn có một cơ thể lành lặn và một đôi mắt tốt, bạn hạnh phúc hơn hàng trăm người trong trại khuyết tật và những gia đình nghèo khó không biết đến internet.
Và khi bạn đọc và hiểu được những dòng này là bạn hạnh phúc hơn những người không được tới trường học chữ.
7. Hạnh phúc là khi nhìn những đứa trẻ trong xóm nô đùa và bị mắng khi đá banh làm vỡ cửa kính của bà hàng xóm. Hạnh phúc là khi nhìn trẻ con cười và học từ tiếng cười hạnh phúc vô tư của chúng.
8. Hạnh phúc là những ngày chủ nhật xuống bếp cùng mẹ làm bữa cơm cho gia đình, sau một tuần bận rộn không được quây quần bên bàn ăn. Hạnh phúc là khi những người thân yêu trong gia đình ta đang hạnh phúc.
9. Hạnh phúc là khi nhận được một ánh mắt đặc biệt nào đó dành cho mình, là khi mình cảm nhận trái tim đã bắt đầu biết rung động. Hạnh phúc khi biết yêu và được yêu một cách chân tình.
10. Hạnh phúc là khi cười bên bạn bè đến mức.. đau cả miệng, là khi ôm một người bạn thân ở sân bay mà không cần nghĩ phải bỏ tay ra lúc nào mới là lịch sự, là khi sóng mũi cay cay khi người bạn cách ta nửa vòng trái đất đang thủ thỉ bên điện thoại rằng "Nhớ ấy quá..!"
11. Hạnh phúc là khi biết rằng có ai đó đang nghĩ tới mình, có ai đó đang nhớ đến mình, ai đó muốn dành cho mình những sự quan tâm chân thành.
12. Hạnh phúc khi ngồi bên cửa sổ nhìn mưa rơi tí tách
xuống đường. Hạnh phúc khi tắt hết đèn trong phòng và lắng nghe ca từ trong bản nhạc mà mình rất thích.
13. Hạnh phúc khi nhắn tin vớ vẩn với bạn bè vào đêm khuya.Cuối cùng, hạnh phúc là khi bạn đang ngồi trên máy tính và nhìn thấy được những dòng này, có nghĩa là bạn có một cơ thể lành lặn và một đôi mắt tốt, bạn hạnh phúc hơn hàng trăm người trong trại khuyết tật và những gia đình nghèo khó không biết đến internet.
Và khi bạn đọc và hiểu được những dòng này là bạn hạnh phúc hơn những người không được tới trường học chữ.
(ST)
* Như vậy ngày hôm nay, bạn có cảm nhận được hạnh phúc của mình chưa nhỉ ?
----------------
*Thế hạnh phúc trong trong "hôn nhân" thì sao nhi? Xin các bạn nêu vài lời cảm nhận nhé !
* Như vậy ngày hôm nay, bạn có cảm nhận được hạnh phúc của mình chưa nhỉ ?
----------------
*Thế hạnh phúc trong trong "hôn nhân" thì sao nhi? Xin các bạn nêu vài lời cảm nhận nhé !
Thứ Tư, 17 tháng 7, 2013
Trái táo
Chúng ta còn nhanh nhẹn không?
Mời các bạn ... cùng thử xem phản ứng nhanh nhẹn của mình qua trò chơi:
Sau đó, bấm vào trái táo màu đỏ và dùng con chuột kéo cái giỏ (sang trái, phải) để kịp thời hứng 100 trái táo rụng.A/ - Lớp tuổi < 40 : cần hứng được > 80 trái táo.B/ - Lớp tuổi < 50 : ---------------------> 70 trái táoC/ - Lớp tuổi < 60 : -------------------- > 55 trái táoD/ - Lớp tuổi < 70 : -------------------- > 50 trái táo.Chúc các bạn Vượt quá mức quy định nhé !
__._,_.___
Thứ Hai, 1 tháng 7, 2013
Hãy mỉm cười
Luôn mỉm cười với cuộc sống như một khúc nhạc dịu êm đem đến cho mọi người niềm tin yêu vào cuộc sống.
“Mỗi người đều được sinh ra với một món quà riêng biệt và cuộc sống chỉ có ý nghĩa khi mọi người biết chia sẻ món quà ấy với những người chung quanh”.
Khi tất cả chuyện đau buồn đổ lên đầu bạn, hãy mỉm cười để đón nhận nó, vì chỉ có như thế, bạn mới có thêm dũng khí để bước tiếp con đường đời mà mình đã chọn…
Khi có một ai đó rời xa cuộc đời của bạn, hãy mỉm cười để chia tay họ, vì dù cho đó là một cái kết thúc vui hay buồn, thì nó cũng là một cái kết thúc, và ngay sau nó là một khởi đầu mới cho cả hai người, mỉm cười để chúc cho cái khởi đầu ấy sẽ thật tươi sáng và vui vẻ…
Khi bạn cảm thấy quá mệt mỏi vì cuộc sống, hãy mỉm cười để cảm nhận tình yêu mới sẽ lại đến với mình. Bạn sẽ không thể đón nhận tình yêu cuộc sống khi trong lòng bạn ngập tràn trong thù hận hay đớn đau. Và một nụ cười sẽ xoá đi tất cả…
Khi trái tim bạn tràn đầy nước mắt, khi mỗi bước chân của bạn rỉ máu vì những mũi gai, hãy mỉm cười để cho mình thêm một chút dũng khí, để vững tin bước đi trên con đường đời phía trước. Và ít nhất thì mỉm cười để làm chỗ dựa cho người khác khi họ lâm vào hoàn cảnh như bạn, mỉm cười để không ai phải buồn khổ như ta nữa…
Khi bạn bị tổn thương, hãy mỉm cười để hàn gắn nó lại. Thời gian sẽ là liều thuốc tốt nhất để làm lành vết thương ấy, nhưng dù gì thì nó cũng đề lại vết sẹo trong cuộc đời bạn. Hãy mỉm cười để xoá đi vết sẹo ấy. Vì chỉ khi tha thứ cho người khác, ta mới có thể tha thứ cho chính mình, để cái quá khứ đau thương kia chìm vào dĩ vãng…
Vậy, nếu bạn buồn đau hay hạnh phúc, thất vọng hay hi vọng, mệt mỏi hay tràn đầy niềm tin, hãy luôn luôn mỉm cười, mỉm cười để nhận ra rằng tất cả những cảm xúc ấy chính là món quà mà cuộc đời đem đến cho bạn.
Và hãy cười, cười nhiều hơn nữa, vì ít nhất thì trong mắt một ai đó, nụ cười của bạn đáng giá hơn ngàn lần những nỗi đau khổ mà họ đã từng phải trải qua trong cuộc đời...
(ST)
Trong thực tế, liệu có dễ dàng thực hiện hay không?
Thứ Tư, 26 tháng 6, 2013
Cảm nhận.
Các con vật bé như chim, mèo, thỏ, sóc, vịt con hay chó nhỏ thực dễ thương? Chúng càng đáng yêu hơn khi ta ngắm nhìn chúng bên hoa, với hoa. Công việc bận rộn, nhịp sống hối hả … nhưng còn có những sắc màu tươi đẹp làm dịu bớt những căng thẳng của bạn. Xin dừng lại ít phút ngắm những bức ảnh này, các bạn sẽ thấy vui mắt, nhẹ lòng, dễ chịu với các con vật xinh cùng với vô vàn loài hoa rất đẹp.
Tôi mang hoa tặng bạn yêu
Hoa của tôi đẹp kém gì hoa của bạn?
Bên hoa tôi thấy mình có duyên hơn?
Tôi mới đăng quang hoa hậu nhí đây
Ai xinh hơn nhỉ?
Tôi là công chúa ếch hoa
Photo by Bob Garas
Hoa thì to mà tôi thì bé ( by Megan Lorenz)
Sao mãi lâu mà nàng chưa đến nhận hoa!
Duyên dáng bên hoa?
Giây phút yên bình cùng hoa
Đến mèo con cũng ngất ngây vì hoa
Sóc lạc giữa rừng hoa
Ô cuộc đời tươi hồng quá!
Màu hoa thật hài hòa với bộ lông tơ của 2 đứa mình
Photo by Bob Garas
Hồng hoa tô điểm cho chim xanh
Giấc ngủ êm ái với loài hoa của tình yêu
(ST)
Thứ Ba, 18 tháng 6, 2013
...nắm chặt tay em , anh hỡi... !?
Cô yêu anh sâu đậm và thắm thiết. Dường như cô coi anh là tài sản duy nhất đáng quý trong cuộc đời mình. Thậm chí còn quý hơn cả sinh mạng của bản thân.
Mỗi buổi sáng, cô đều thức dậy rất sớm mua đồ ăn sáng cho anh. Rồi khi trở về nhà, cô lại hâm nóng đồ ăn thật kỹ, vì sợ anh không ăn được sẽ đau bụng. Sau khi hâm nóng rồi, cô mới nhẹ nhàng gọi anh thức dậy. Còn anh, lúc nào cũng chỉ thức dậy trong cái mơ hồ khi nghe tiếng gọi của cô, vội vàng ăn sáng rồi đi làm. Ai cũng nghĩ rằng cô gái yêu chàng trai say đắm như vậy, vì anh mà làm nhiều như vậy, chàng trai sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Và rồi tình yêu của họ sẽ đi đến đích cuối cùng là một cuộc hôn nhân bền vững. Nhưng chỉ có khi hoạn nạn đến, người ta mới nhận ra đâu là tình yêu đích thực.
Một ngày kia, khi cô gái đi qua đường mua đồ ăn sáng cho chàng trai đã không may gặp tai nạn. Vì lúc đó, cô sợ anh muộn giờ đi làm, nên đã vội vã băng qua đường mà không để ý. Một chiếc xe ô tô đã đâm vào cô khiến cô bị thương nặng. Cô gái được đưa vào bệnh viện. Ở đó, các bác sĩ cho cô biết cô đã vĩnh viễn mất một cánh tay.
Chàng trai khi nghe tin cô gái gặp nạn phải vào viện, anh đã rất lo lắng. Ngày đầu tiên, anh mang một bó hoa hồng đến thăm cô, khi anh thấy cô nằm trên giường thiếu mất một cánh tay, khi được biết cô vĩnh viễn mất đi một cánh tay anh đã cực kỳ sửng sốt. Trong cái sửng sốt ấy dường như có xen lẫn chút sợ hãi. Rồi kể từ sau ngày hôm đó, những lần anh đến thăm cô trong bệnh viện thưa dần, và cuối cùng là không còn nữa.
Còn cô gái, ngày ngày vẫn ngóng đợi người yêu vào thăm mình. Trên đầu giường bệnh của cô, vẫn cắm bó hoa hồng mà ngày đầu tiên chàng trai mua tặng khi vào thăm cô. Và rồi trái tim cô cũng dần héo rũ theo năm tháng như những cánh hoa hồng kia. Đó là tình yêu sao? Cô gái đã vì chàng trai mà hi sinh rất nhiều thứ, cho đi rất nhiều thứ, và bây giờ cô phải trả giá bằng chính sinh mạng và cuộc sống của mình. Còn chàng trai, đến một vài lời an ủi, sự quan tâm tối thiểu dành cho cô cũng không có. Cô đã khóc rất nhiều. Cô nhớ tới có một lần hai người cùng xem một bức tranh hoạt hình nước ngoài. Nội dung của bức tranh đó rất cảm động.
Giữa một rừng cánh tay của những người đàn ông đang giơ lên, một người con gái cất tiếng hỏi: “Anh có thể ôm một bó hoa đứng chờ em ở trước cổng nhà dưới trời mưa không? Anh có thể nhận ra màu sắc chiếc áo bơi của em trong hàng trăm hàng nghìn người ở bãi biển không? Anh có thể thản nhiên giặt đôi tất cho em trước ánh mắt của bao nhiêu người không? Anh có thể nắm chặt tay em khi có đại nạn đến không?”
Trong bức tranh hoạt hoạ, rừng cánh tay thưa dần bớt. Cứ sau mỗi câu hỏi, những cánh tay vơi dần. Đến cuối cùng chỉ là một khoảng không trống rỗng. Cô gái cảm thấy trái tim mình đau buốt. Giống như có trăm ngàn mũi kim đang chích vào khiến trái tim cô nhỏ máu. Chỉ vì câu hỏi khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không thôi sao? Một câu hỏi thật giản đơn. Nhưng vì sao lại không ai làm được điều đó? Lẽ nào tình yêu lại nhỏ bé, lại yếu mềm đến thế, không thể vượt qua được một chút gian nan trắc trở, không thể kinh qua được sóng gió cuộc đời ?
Có bao nhiêu tình yêu chỉ có cầu vồng rực rỡ mà không có phong ba bão táp? Có bao nhiêu cuộc sống, chỉ có niềm vui mà không có đau khổ? Khi yêu, con người ta có thể nói đến hai từ “mãi mãi”, nhưng đến khi gặp gian nan, thì ai có thể làm được việc nắm chặt tay người mình yêu, nắm chặt lấy tình yêu mà mình đã từng vun đắp?
(st )Bên tai cô gái, vẫn còn văng vẳng câu hỏi...
“Khi đại nạn đến,
anh có thể
nắm chặt tay em không?”
Thứ Tư, 12 tháng 6, 2013
Kỷ niệm khó quên..
Sáng nay, khởi hành chuyến tham
quan hè Đàlạt 5 ngày . Tôi đã rút tên khỏi danh
sách vì nhiều lý do ." Đi đi chị, không đi uổng lắm, lên đó tha
hồ tung tăng bay nhảy, uống cà phê ngắm mưa rơi...nghe Khánh Ly
hát nhac TCS , thật là tuyệt vời... , lên đó thư giàn đầu óc
sau một năm làm việc mệt nhọc...đi chị nhé !". Giọng nói sao
mà mượt mà thế nhỉ? Đúng là độc thân có khác .
Đàlạt , một thành phố có nhiều tên gọi
, thành phố sương mù , thành phố ngàn hoa ,thành phố tình yêu,...Đây cũng chính là
một nơi nghỉ mat nổi tiếng với phong cảnh rất đẹp và hữu tình , tiết
trời thì se lạnh , một không khí thật tuyệt ai cũng thích !.
Tôi cũng đã đi vài lần rồi . Người dân Đàlạt rất chân thật , hiền
từ. Được đi dạo dưới làn mưa lất phất bay, đi ngang qua những gánh
hàng rong thưởng thức mùi thơm của khoai lang ,bắp nướng .Đặc
biệt là mùi thơm của khô mực nướng , thơm ơi là thơm ...!Xé từng
miếng nhỏ chấm tương ớt bỏ vào miệng xuýt xoa cay ơi là cay ..thì kg gi bằng...!
Ấn tượng mà tôi nhớ nhất là vào một buổi
chiều hôm đó...Sau khi diện một bộ đồ dẹp được mọi người tấm
tắc khen ...gương mặt tươi như hoa nở vậy, ung dung xuống phố.
... Chợt thấy có chỗ bán áo len rất đẹp , tôi ghé vào ngay và tha hồ lựa chon . Bất chợt khách mua rất đông .Tôi nghĩ minh nhẹ bóng via hay sao mà mở hàng thật đắt quá va lòng cảm thấy vui vui. Tôi còn tư vấn dùm cho họ nữa kìa ...Thật thú vị làm sao !?...
... Chợt thấy có chỗ bán áo len rất đẹp , tôi ghé vào ngay và tha hồ lựa chon . Bất chợt khách mua rất đông .Tôi nghĩ minh nhẹ bóng via hay sao mà mở hàng thật đắt quá va lòng cảm thấy vui vui. Tôi còn tư vấn dùm cho họ nữa kìa ...Thật thú vị làm sao !?...
Đi được một đoạn , tự nhiên lòng cảm thấy cái gì đó
bất an...mắt trái giật lia lịa .Gì vậy ta...Chợt nhớ ..rờ vào
túi thì...hỡi ơi ... "kg cánh mà bay."..bay xa mãi tít mù
khơi, "cuống theo chiều gió rồi"! ...Cái dt của tôi... ? Trời ơi
! tiếc ơi là tiếc , mới mua mấy ngày nay . Bao nhiêu là hình mới
chụp .Thì ra bọn người hồi nảy là bọn chôm chỉa móc túi
rồi .Vậy mà tôi cứ tưởng ...Trời ơi là trời...Tức ma kg nói nên
lời...Dù sao bọn chúng cũng còn nhân đạo, chừa cho tôi cái
thẻ ATM , nếu kg...những ngày còn lại thê thảm đến dường
nào...Gương mặt tươi tắn như hoa giờ đây héo tàn như lá úa mùa
thu vậy.
Đúng là một kỷ niệm khó quên .Giờ nghĩ lại
vẫn có một cái gì đó tiếc nuối...Đúng là nỗi buồn kg của
riêng ai...
Thứ Tư, 8 tháng 5, 2013
Lòng tự trọng
Bát Mì Của Lòng Tự Trọng
Vào một buổi chiều mùa xuân lạnh lẽo, trước cửa quán xuất hiện hai vị khách lạ, có thể đoán là một người cha và một người con. Người cha bị mù, người con trai đi bên cạnh ân cần dìu cha. Cậu con trai trạc mười tám, mười chín tuổi, quần áo đơn giản, lộ rõ vẻ nghèo túng, nhưng từ cậu lại toát lên nét trầm tĩnh của người có học, dường như cậu vẫn đang là một học sinh.
Cậu con trai tiến đến trước mặt tôi. Cậu nói to: “Cho hai bát mì bò!”. Tôi đang định viết hoá đơn, thì cậu ta hướng về phía tôi và xua xua tay. Tôi ngạc nhiên nhìn cậu ta, cậu ta chỉ tay vào bảng giá treo ở trên tường, phía sau lưng tôi, khẽ bảo với tôi rằng chỉ làm một bát mì cho thịt bò, bát kia chỉ cần rắc chút hành là được. Lúc đầu, tôi hơi thắc mắc, nhưng sau đó chợt hiểu ra ngay. Hoá ra, cậu ta gọi to hai bát mì thịt bò như vậy là cố tình để cho người cha nghe thấy, tôi đoán cậu không đủ tiền, nhưng lại không muốn cho cha biết. Tôi cười thông cảm với cậu.
Nhà bếp nhanh nhẹn bê lên ngay hai bát mì nóng hổi. Cậu con trai chuyển bát mì bò đến trước mặt cha, thương yêu chăm sóc: “Cha, có mì rồi, cha ăn đi thôi, cha cẩn thận kẻo nóng đấy ạ!”. Rồi cậu ta tự bưng bát mì nước về phía mình. Người cha không vội ăn ngay, ông cầm đũa dò dẫm đưa qua đưa lại trong bát. Mãi lâu sau, ông mới gắp trúng một miếng thịt, vội vàng bỏ miếng thịt vào bát của người con. “Ăn đi con, con ăn nhiều thêm một chút, ăn no rồi học hành chăm chỉ, sắp thi tốt nghiệp rồi, nếu mà thi đỗ đại học, sau này làm người có ích cho xã hội”.
Người cha nói với giọng hiền từ, đôi mắt tuy mờ đục vô hồn, nhưng trên khuôn mặt sạm nắng, nhăn nheo lại sáng lên nụ cười ấm áp và mãn nguyện. Điều khiến cho tôi ngạc nhiên là người con trai không hề cản trở việc cha gắp thịt cho mình, anh điềm nhiên nhận miếng thịt, rồi anh lặng lẽ gắp miếng thịt đó trả về bát mì của cha.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy, dường như thịt trong bát của người cha cứ gắp lại đầy, gắp mãi không hết. “Cái quán này thật tử tế quá, một bát mì mà biết bao nhiêu là thịt”. Ông lão cảm động nói. Đứng bên cạnh họ, tôi chợt thấy tim mình thắt lại, trong bát chỉ có vài mẩu thịt tội nghiệp, quắt queo bằng móng tay, lại mỏng chẳng khác gì xác ve. Người con trai nghe vậy vội vàng tiếp lời cha: “Cha à, cha ăn mau ăn đi, bát của con đầy ắp không biết để vào đâu rồi đây này”. “Ừ, ừ, con ăn nhanh lên, ăn mì bò là bổ dưỡng lắm đấy con ạ”.
Hành động và lời nói của hai cha con đã làm chúng tôi rất xúc động. Chẳng biết từ khi nào, bà chủ cũng đã ra đứng cạnh tôi, lặng lẽ nhìn hai thực khách đặc biệt. Vừa lúc đó, cậu Trương đầu bếp bê lên một đĩa thịt bò thơm phức, bà chủ đưa mắt ra hiệu bảo cậu đặt lên bàn của hai cha con nọ. Cậu con trai ngẩng đầu tròn mắt nhìn một lúc, bàn này chỉ có mỗi hai cha con cậu ngồi, cậu ta vội vàng hỏi lại: “Anh để nhầm bàn rồi thì phải?, chúng tôi không gọi thêm thịt bò.” Bà chủ dịu dàng bước lại chỗ họ: “Không nhầm đâu, hôm nay chúng tôi kỷ niệm ngày mở quán, đĩa thịt này là quà biếu khách hàng”.
Cậu con trai không hỏi gì thêm. Cậu lại gắp thêm vài miếng thịt vào bát người cha, sau đó, bỏ phần còn thừa vào trong một cái túi nhựa.Chúng tôi âm thầm quan sát hai cha con ăn xong, tính tiền, rồi dõi mắt tiễn họ ra khỏi quán. Mãi khi cậu Trương đi thu dọn bát đĩa, chúng tôi bỗng nghe cậu kêu lên khe khẽ. Hoá ra, bát của cậu con trai đè lên mấy tờ tiền giấy xếp gọn, vừa đúng giá tiền được viết trên bảng giá của một cửa hàng.
Ta vẫn gặp trong cuộc đời nhiều người rấtnghèo về vật chất nhưng lại giàu lòng tự trọng. Lòng tự trọng giúp ta có thêm nghị lực để ngẩng cao đầu, vượt qua khó khăn, nghịch cảnh, sống hạnh phúc vì luôn vững tin vào chính mình.
Lòng tự trọng với ánh hào quang chói lọi của nó sẽ trở thành lương tri con người.
(ST)
Cậu con trai tiến đến trước mặt tôi. Cậu nói to: “Cho hai bát mì bò!”. Tôi đang định viết hoá đơn, thì cậu ta hướng về phía tôi và xua xua tay. Tôi ngạc nhiên nhìn cậu ta, cậu ta chỉ tay vào bảng giá treo ở trên tường, phía sau lưng tôi, khẽ bảo với tôi rằng chỉ làm một bát mì cho thịt bò, bát kia chỉ cần rắc chút hành là được. Lúc đầu, tôi hơi thắc mắc, nhưng sau đó chợt hiểu ra ngay. Hoá ra, cậu ta gọi to hai bát mì thịt bò như vậy là cố tình để cho người cha nghe thấy, tôi đoán cậu không đủ tiền, nhưng lại không muốn cho cha biết. Tôi cười thông cảm với cậu.
Nhà bếp nhanh nhẹn bê lên ngay hai bát mì nóng hổi. Cậu con trai chuyển bát mì bò đến trước mặt cha, thương yêu chăm sóc: “Cha, có mì rồi, cha ăn đi thôi, cha cẩn thận kẻo nóng đấy ạ!”. Rồi cậu ta tự bưng bát mì nước về phía mình. Người cha không vội ăn ngay, ông cầm đũa dò dẫm đưa qua đưa lại trong bát. Mãi lâu sau, ông mới gắp trúng một miếng thịt, vội vàng bỏ miếng thịt vào bát của người con. “Ăn đi con, con ăn nhiều thêm một chút, ăn no rồi học hành chăm chỉ, sắp thi tốt nghiệp rồi, nếu mà thi đỗ đại học, sau này làm người có ích cho xã hội”.
Người cha nói với giọng hiền từ, đôi mắt tuy mờ đục vô hồn, nhưng trên khuôn mặt sạm nắng, nhăn nheo lại sáng lên nụ cười ấm áp và mãn nguyện. Điều khiến cho tôi ngạc nhiên là người con trai không hề cản trở việc cha gắp thịt cho mình, anh điềm nhiên nhận miếng thịt, rồi anh lặng lẽ gắp miếng thịt đó trả về bát mì của cha.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy, dường như thịt trong bát của người cha cứ gắp lại đầy, gắp mãi không hết. “Cái quán này thật tử tế quá, một bát mì mà biết bao nhiêu là thịt”. Ông lão cảm động nói. Đứng bên cạnh họ, tôi chợt thấy tim mình thắt lại, trong bát chỉ có vài mẩu thịt tội nghiệp, quắt queo bằng móng tay, lại mỏng chẳng khác gì xác ve. Người con trai nghe vậy vội vàng tiếp lời cha: “Cha à, cha ăn mau ăn đi, bát của con đầy ắp không biết để vào đâu rồi đây này”. “Ừ, ừ, con ăn nhanh lên, ăn mì bò là bổ dưỡng lắm đấy con ạ”.
Hành động và lời nói của hai cha con đã làm chúng tôi rất xúc động. Chẳng biết từ khi nào, bà chủ cũng đã ra đứng cạnh tôi, lặng lẽ nhìn hai thực khách đặc biệt. Vừa lúc đó, cậu Trương đầu bếp bê lên một đĩa thịt bò thơm phức, bà chủ đưa mắt ra hiệu bảo cậu đặt lên bàn của hai cha con nọ. Cậu con trai ngẩng đầu tròn mắt nhìn một lúc, bàn này chỉ có mỗi hai cha con cậu ngồi, cậu ta vội vàng hỏi lại: “Anh để nhầm bàn rồi thì phải?, chúng tôi không gọi thêm thịt bò.” Bà chủ dịu dàng bước lại chỗ họ: “Không nhầm đâu, hôm nay chúng tôi kỷ niệm ngày mở quán, đĩa thịt này là quà biếu khách hàng”.
Cậu con trai không hỏi gì thêm. Cậu lại gắp thêm vài miếng thịt vào bát người cha, sau đó, bỏ phần còn thừa vào trong một cái túi nhựa.Chúng tôi âm thầm quan sát hai cha con ăn xong, tính tiền, rồi dõi mắt tiễn họ ra khỏi quán. Mãi khi cậu Trương đi thu dọn bát đĩa, chúng tôi bỗng nghe cậu kêu lên khe khẽ. Hoá ra, bát của cậu con trai đè lên mấy tờ tiền giấy xếp gọn, vừa đúng giá tiền được viết trên bảng giá của một cửa hàng.
Ta vẫn gặp trong cuộc đời nhiều người rấtnghèo về vật chất nhưng lại giàu lòng tự trọng. Lòng tự trọng giúp ta có thêm nghị lực để ngẩng cao đầu, vượt qua khó khăn, nghịch cảnh, sống hạnh phúc vì luôn vững tin vào chính mình.
Lòng tự trọng với ánh hào quang chói lọi của nó sẽ trở thành lương tri con người.
(ST)
Thứ Tư, 1 tháng 5, 2013
Thứ Bảy, 30 tháng 3, 2013
???
Suy ngẫm cuối
tuần...
"Đừng bao giờ trách móc bất kỳ ai trong
cuộc sống của bạn cả!
Vì đơn giản...
Người Tốt sẽ cho bạn Hạnh Phúc...
Người Xấu cho bạn Kinh Nghiệm...
Người Tồi Tệ nhất cho bạn Bài Học...
Và... người Tuyệt Vời Nhất sẽ cho bạn Kỷ Niệm."
“Đừng trả lời khi đang... nóng giận !
“Đừng quyết đinh khi đang... buồn !
“Đừng cười khi người khác... không vui !”
”Cái gì mua được bằng tiền, cái đó rẻ.”
”Ba năm học nói, một đời học cách lắng nghe”
”Chặng đường ngàn dặm luôn bắt đầu bằng 1 bước đi”.
Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013
Nắng hoàng hôn
.....Ngày ấy chúng ta thật vô tư với những buổi chiều vàng trên đồi cỏ mọc .
Anh nghe lòng mình chìm đắm , đôi mắt em long lanh và thật hạnh phúc .
Một hạnh phúc vô bờ trong ánh nắng hoàng hôn ...Nhưng có ngờ đâu...?
Thứ Tư, 27 tháng 2, 2013
Ngày định mệnh
Hôm nay , ngày 27.2 ngày
Thầy thuốc Gia đình. Một ngày thật ý nghĩa và cao quý. Ngày trọng đại trong đời và tôi kg bao giờ quên .Tôi rất trân
trọng và nhớ mãi hình ảnh người BS thanh cao ấy . Cách đây 6 năm về trước , quả
thật nguy hiểm. Tôi suýt mất mạng vì sự khám bệnh "Tắc
trách" của Ê Kiếp trực hôm đó. Thậm chí kg cho tôi nhập viện
nữa . Cũng may là đổi ca trực , Trời còn thương cho tôi gặp một
BS rất tài giỏi Khám và Định bệnh cho tôi... Chuẩn bị "mổ cấp cứu "gấp, nếu châm trễ sẽ nguy hiểm đến tính mạng... Ối trời ơi ! tôi nghe mà lạnh ngắt cả người ...Lúc đó , bên cạnh tôi lại kg có người thân nào, một cảm giác bất an , lo sợ kg gì tả nỗi .Tôi chỉ còn biết chấp tay cầu nguyện cho tôi được bình an , vượt qua kiếp nạn này . Sống chết gần nhau trong gang tấc...Chỉ chậm 10 phút thôi là
...
Ngày xuất viện , tôi tìm gặp vị Bác sĩ ấy và
nói lời cảm ơn vì đã cứu sống mạng tôi . Một nụ cười rất
tươi . Một giong nói nhỏ nhẹ rất dễ thương và cũng thật ấm
áp , đã từ chối nhận quà của tôi và cho là cứu người "là
trách nhiện nên làm . Đúng là "lương y như từ mẫu". Hình ảnh
ấy tôi luôn nhớ mãi...
Thật lòng mà nói tôi rất thích ngành này . Trước đây
thi vào ĐHYK chỉ thiếu có 1đ là tôi đã trở thành BS rồi.
Người ta nói kg sai "học tài thi phận " có khác. Đôi lúc ngẫm
nghĩ cảm thấy tiếc hùi hụi . Bỗng dưng lại chuyển qua ngành khác
. Hay là tôi có duyên với ngành nay cũng nên...Đúng là ý trời !
Thứ Hai, 25 tháng 2, 2013
Chuyện ngày xưa đó...
Những ngày xuân trôi qua rất
mau ... Tôi đã có một ngày được" tự do" , đi chúc
tết và gặp lại bạn bè thật đúng nghĩa . Giải toả
nỗi buồn lắng đọng của ngày đầu năm. Về lại làng quê
thăm lại những cảnh vật xưa kia. 20 năm thời gian thật quá dài . 20 năm
tất cả đã thay đổi ,người còn người mất ...và lòng người cũng đã
đổi thay. Kg giận kg hờn hay trách cứ điều gì...thắp một nén nhang
cho người quá cố...Giờ ngẫm nghĩ và hồi tưởng lại cảm thấy xót
xa...Thời gian quả thật đáng sợ vô cùng ?
Xin hãy chầm chậm trôi...thời gian
ơi...Tôi đang giải toả hay tăng thêm nỗi buồn đây?
Chuyện tình ngày xưa , như cơn mưa trong chiều rơi giá
buốt tâm hồn,chuyện tình còn đau,hoang mang chơi vơi ta khóc nhau...
Từng cơn gió vi vu qua hồn gọi réo tên nhau ôi niềm đau,ngàn kiếp đời vẫn không
phai ,chuyện ngày xưa đó...
Lời bài hát mang nhiều tâm trạng , một mối tình đã xa, đã xa...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


.jpg)

